Con dâu xúi chồng đ/u/ổ/i bố già ra khỏi nhà để chiế//m mảnh đất, nhưng chỉ đúng một tuần sau, vợ chồng họ phải nhận lấy cái k/ế/t đắn/g đến nghẹn lòng…
Con dâu xúi chồng đ/u/ổ/i bố già ra khỏi nhà để chiế//m mảnh đất, nhưng chỉ đúng một tuần sau, vợ chồng họ phải nhận lấy cái k/ế/t đắn/g đến nghẹn lòng…
Ông Bảy đã ngoài bảy mươi tuổi. Vợ mất sớm, ông một mình gồng gánh nuôi cậu con trai duy nhất là Lâm khôn lớn. Bao năm trời lam lũ, từng bữa cơm đạm bạc, từng đồng tiền chắt chiu… tất cả ông đều dành hết cho con, chỉ mong sau này con có cuộc sống đủ đầy hơn mình.
Nhưng đời đâu ngờ, lòng người lại đổi thay.
Khi về làm dâu, Thảo – vợ Lâm – luôn tỏ ra ngoan hiền, kính trọng cha chồng. Nhưng sau khi sinh đứa con đầu lòng, tính tình cô thay đổi hẳn. Cô thường thì thầm với Lâm:
– Anh à, đất nhà mình rộng thế, nhưng toàn do bố đứng tên. Nếu sau này ông có chuyện gì, liệu có ph/iền p/hức không?
Ban đầu Lâm gạt đi:
– Đấy là đất của bố, bố làm cả đời mới có. Sau này ông m/ất thì cũng để lại cho mình thôi, em l/o gì?
Nhưng Thảo không chịu dừng. Cô gieo vào đầu chồng những lời ngọt ngào nhưng đầy to/an tín/h:
– Anh ngây thơ quá. Nhỡ đâu bố đổi ý, đem bán hay cho người khác thì sao? Người ta gi/à rồi, có khi ai đó x/úi b/ậy một cái là mất hết. Thà bây giờ mình xin bố sang tên trước còn hơn.
Ngày qua ngày, lời thì thầm ấy trở thành cái gai trong đầu Lâm. Anh bắt đầu nhìn bố khác đi, thay vì sự biết ơn, lại là sự ngờ vực và to/an tí/nh.
Một buổi chiều, trong lúc ăn cơm, Thảo thẳng thừng:
– Bố già rồi, sống một mình thì sao quản lý nổi đất đai? Hay là bố chuyển hẳn đất sang tên cho vợ chồng con, để chúng con l/o l/ắng.
Ông Bảy nghe vậy, đặt bát xuống, ánh mắt bu/ồn rười rượi:
– Đất này là kỷ vật ông bà để lại, bố giữ đến khi nhắm mắt mới yên lòng. Các con cứ yên tâm, bố chẳng bao giờ bán đi đâu.
Nhưng Thảo đâu chịu, cô xì xào với chồng, dùng cả nước mắt để ép. Cuối cùng, Lâm – người con trai duy nhất mà ông Bảy hết lòng thương yêu – lại thốt ra câu khiến ông đ/au đến tận tim:
– Bố… hay bố ra ngoài ở riêng một thời gian, nhà đất này để vợ chồng con lo.Ông Bảy sữ/ng s/ờ. Suốt bao năm nuôi con khôn lớn, ông chưa từng nghĩ có ngày chính con mình lại muốn đu//ổi cha ra khỏi nhà. Ông lặng lẽ thu vài bộ quần áo, bước ra khỏi căn nhà mà chính tay mình dựng lên. Không một giọt nước mắt, không một lời níu kéo từ con dâu, chỉ có sự im lặng lạn/h lẽ/o đến ngh/ẹn lòng.
Ông Bảy dọn về căn chòi nhỏ cạnh bờ ruộng. Hàng xóm ai cũng x/ót x/a, nhưng ông chỉ cười bu/ồn:
– Nó là con tôi, tôi trá//ch làm gì.

Thế nhưng chỉ đúng một tuần sau, câu chuyện b/ất ng/ờ rẽ sang hướng khác..
Đúng một tuần sau khi ông Bảy rời đi, Thảo hớn hở giục Lâm lên thị trấn gặp một người đàn ông lạ mặt để ký hợp đồng đặt cọc bán mảnh đất với giá 5 tỷ đồng. Cô ta đã tính kỹ, chỉ cần có tiền trong tay, vợ chồng cô sẽ dọn lên phố sống, bỏ mặc ông già ở lại căn chòi lá rách nát.
Thế nhưng, khi vừa bước vào văn phòng công chứng, khuôn mặt Lâm bỗng cắt không còn giọt máu khi thấy một nhóm người mặc cảnh sát cơ động và đại diện của chính quyền đang đứng đợi sẵn.
Bí Mật Đằng Sau Tấm Bằng Khen
Hóa ra, mảnh đất mà vợ chồng Lâm đang lăm le chiếm đoạt thực chất nằm trong diện quy hoạch đặc biệt để xây dựng khu di tích văn hóa của địa phương. Tuy nhiên, điều mà Thảo không hề hay biết là ông Bảy đã âm thầm hoàn tất thủ tục hiến tặng toàn bộ mảnh đất cho nhà nước từ một tháng trước, ngay sau khi cảm nhận được sự thay đổi lòng dạ của con dâu.
Chưa dừng lại ở đó, người đàn ông “đại gia” mà Thảo tìm được để bán đất thực chất là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp đang bị theo dõi. Hắn ta đã dẫn dụ vợ chồng Lâm ký vào một loạt giấy tờ vay nợ tín dụng đen với lãi suất cắt cổ, lấy mảnh đất làm vật thế chấp giả.
Cái Kết Đắng Cho Những Kẻ Bất Hiếu
Ngay tại trụ sở công chứng, Lâm và Thảo nhận được tin sét đánh:
-
Trắng tay về đất đai: Mảnh đất đã thuộc quyền quản lý của nhà nước để xây dựng nhà văn hóa và công viên cho xóm nghèo. Ông Bảy được trao tặng bằng khen “Công dân ưu tú” và một khoản tiền trợ cấp dưỡng già hàng tháng từ quỹ phúc lợi.
-
Nợ nần chồng chất: Vì ham tiền và thiếu hiểu biết, Lâm đã ký vào các giấy nợ của kẻ lừa đảo. Giờ đây, căn nhà cũ của hai vợ chồng bị chủ nợ kéo đến niêm phong ngay lập tức.
-
Cái giá của sự phản bội: Những người hàng xóm vốn đã bức xúc trước hành động của vợ chồng Lâm, nay thấy họ bị đuổi ra khỏi nhà đã chẳng ai thèm giúp đỡ, thậm chí còn mỉa mai: “Gieo nhân nào gặt quả nấy!”
Lòng Vị Tha Cuối Cùng
Trong lúc Lâm và Thảo đang bơ vơ giữa đường với đống đồ đạc bị vứt ra ngoài, một chiếc xe từ chính quyền xã dừng lại. Người bước xuống không ai khác chính là ông Bảy.
Ông nhìn đứa con trai đang quỳ sụp dưới chân mình mà thở dài:
“Bố hiến đất vì muốn giữ lại cái đức cho các con, cũng là để các con hiểu rằng tiền bạc không bao giờ thay thế được tình thân. Bố không cho các con đất, nhưng số tiền trợ cấp dưỡng già của bố, bố đã lập một sổ tiết kiệm riêng cho đứa cháu nội để nó được đi học đàng hoàng, không phải sống đời gian dối như bố mẹ nó.”
Ông Bảy quay lưng bước đi, trở về khu nhà công vụ dành cho người có công mà xã vừa cấp. Lâm nhìn theo bóng lưng già nua của cha, rồi nhìn người vợ đang gào khóc bên đống nợ, anh ta hiểu rằng mình đã đánh mất thứ quý giá nhất trên đời: Chính là mái ấm và sự bao dung của một người cha.