Con dâu có thai khi chồng đang ở t//ù – sự thật khiến cả dòng họ ch/ấn đ/ộng …Căn nhà nằm lọt thỏm giữa cánh đồng thôn Đông vốn yên bình suốt nhiều thế hệ. Ấy vậy mà chỉ trong một buổi chiều, tiếng bàn tán, lời ra tiếng vào bỗng như cuốn lấy từng vách gỗ, từng viên ngói cũ kỹ nhà bà Hường – mẹ chồng của Trang.
Trang là con dâu mới về làm dâu nhà này được hơn hai năm, là vợ của Khánh – con trai cả của bà Hường. Khánh vừa tròn ba mươi tuổi, nhưng số phận lại đẩy đưa anh vào vòng lao lý chỉ cách đây hơn sáu tháng. Một vụ ẩ;;u đ;ả, người ta nói là “quá tay”, người khác lại bảo “bị g/ài b/ẫy”, dù thế nào, Khánh vẫn bị k/ết á/n ba năm t//ù gi;am.
Trang ở lại, sống cùng bà Hường. Từ ngày chồng bị bắt, cô lặng lẽ hơn, chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Người ta thương có, d;è b;ỉu có – “mới về làm dâu chưa được bao lâu, chồng đã đi t//ù, khổ thân”, nhưng cũng không ít lời đ//ộc đ//ịa: “Khéo lại bỏ chồng theo trai thôi!”
Vậy mà hôm ấy, cơn bão thực sự mới kéo đến.
Buổi chiều ấy, Trang đi khám bệnh ở huyện, trở về nhà với khuôn mặt tr//ắng b//ệch. Tay ôm túi thuốc, mắt ngấn lệ. Bà Hường hỏi dồn, cô chỉ im lặng. Mãi đến tối, sau khi dọn dẹp cơm nước, Trang lặng lẽ ngồi xuống cạnh bà, tay run run rút tờ giấy siêu âm từ trong túi ra.
“Má… con có th//ai rồi.”
Chiếc đũa trong tay bà Hường rơi xuống đất, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn con dâu không chớp. “Mày nói cái gì cơ? Có… có th//ai? Thằng Khánh… nó đang trong t//ù mà?”
Trang cúi gằm mặt, đôi môi mím chặt, không nói thêm gì nữa.
Ngay trong đêm, chuyện ấy đã đến tai những người đầu tiên – dì Ba hàng xóm, rồi chú Tư đi ngang, rồi ông Bảy ngồi quán nước đầu làng. Sáng hôm sau, cả làng như bừng tỉnh bởi tin tức sốc đến khó tin: con dâu nhà bà Hường mang thai khi chồng đang trong t//ù.
Trong buổi họp gia đình vội vàng do bà Hường triệu tập, không khí căng như dây đàn. Ông chú Hai gằn giọng:
“Không thể nào chấp nhận được chuyện này! Con dâu mà mang thai không rõ cha là ai thì khác nào bôi tro tr/át tr/ấu vào mặt cả họ?”
Dì Tư chép miệng, tỏ vẻ thương hại nhưng cay nghiệt: “Hay là nó quen thằng nào lúc thằng Khánh đi tù rồi? Con gái thời nay khó tin lắm…”
Chỉ có bà Hường là chưa nói gì. Khuôn mặt bà trắng bệch nhưng đôi mắt đầy giằng xé.
Trang đứng giữa căn nhà, tay ôm bụng, đôi mắt ngấn nước. “Đây là con của anh Khánh. Con xin thề.”
Không ai tin. Không một ai.
Những ngày sau đó, Trang trở thành tâm điểm của mọi lời đàm tiếu. Người đi chợ ngang qua cũng xì xào, trẻ con đi học về cũng nửa đùa nửa thật. Bà Hường vì s//ố/c mà đổ b//ệnh. Mỗi lần nằm trên giường, bà đều quay mặt vào tường, không nói với con dâu nửa lời.
Trang vẫn im lặng. Vẫn chăm sóc mẹ chồng như trước, vẫn gắng gượng như thể không có gì xảy ra. Nhưng đôi mắt cô – đêm nào cũng đỏ hoe.
Một buổi trưa, có người đưa bức thư từ tr//ại gi//am về. Là thư của Khánh gửi. Mở thư ra, bà Hường không kìm được mà bật khóc.
“Má, đừng trách Trang. Mấy tháng trước, con được cho về phép ba ngày vì có thành tích cải tạo tốt. Nhưng con không muốn ai biết – con x/ấu h/ổ khi về với cái mác t//ù nhân. Con chỉ về trong đêm, gặp Trang rồi lại đi. Đứa bé là của con, má ơi.”
Lá thư ngắn ngủi, nét chữ nguệch ngoạc, nhưng như một ngọn lửa quét qua cơn bão, khiến tất cả đứng khựng lại.
Bà Hường lặng đi. Những lời mắng nhiếc, ánh mắt nghi ngờ suốt bao ngày bỗng chốc trở thành nh//át d//ao đ//âm vào chính lương tâm mình.
Thế nhưng, khi mọi chuyện tưởng đã sáng tỏ, một người trong họ – cậu Hòa, em trai bà Hường – đứng lên phản bác:
“Chuyện đó… v/ô l/ý. Tôi có người làm trong trại, nó bảo rõ ràng thằng Khánh không hề được ra ngoài. Không có lệnh t//ạm tha nào hết cả!”
Mọi người lại một lần nữa chấn động….Xem thêm ![]()

Câu nói của cậu Hòa như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào chút hy vọng vừa nhen nhóm của bà Hường. Không khí trong căn nhà vốn đã ngột ngạt nay lại càng thêm phần u ám. Những ánh mắt nghi ngại, khinh bỉ lại một lần nữa đổ dồn về phía Trang.
Trang run rẩy, tờ giấy siêu âm trong tay cô bị vò nát. Cô nhìn sang bà Hường, chỉ thấy mẹ chồng mình đang ôm ngực, hơi thở đứt quãng. Bà không biết phải tin vào đứa con trai đang chịu án hay tin vào lời khẳng định đanh thép của người em trai ruột vốn có nhiều mối quan hệ.
“Trang, mày nói thật đi… Rốt cuộc sự thật là thế nào?” – Bà Hường thều thào.
Trang quỳ sụp xuống giữa gian nhà, tiếng khóc nấc nghẹn bấy lâu nay mới vỡ òa: “Con không lừa dối ai cả. Anh Khánh nói anh ấy về được, con chỉ biết là anh ấy đã ở đây. Đêm đó trời tối lắm, anh ấy mặc áo khoác trùm đầu, chỉ dặn con đừng báo cho má vì sợ má lại khóc, sợ má xót xa khi thấy anh gầy đi…”
Cậu Hòa hừ lạnh: “Màn kịch này cũ quá rồi cháu ạ. Trại giam chứ có phải cái chợ đâu mà thích ra là ra, thích vào là vào bí mật như thế? Thằng Khánh nó viết thư nhận vơ là để bảo vệ cái danh dự hão cho mày thôi!”
Cả dòng họ lại bắt đầu nhao nhao, người đòi đuổi Trang ra khỏi nhà, người đòi đưa cô đi xét nghiệm ADN ngay lập tức dù đứa trẻ còn chưa thành hình. Giữa lúc hỗn loạn nhất, tiếng động cơ xe máy dừng trước cổng. Một người đàn ông mặc cảnh phục bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ. Đó là anh Nam, cán bộ quản giáo tại trại giam nơi Khánh đang thụ án.
“Xin lỗi đã làm phiền gia đình. Tôi đến để đính chính một số việc liên quan đến phạm nhân Nguyễn Văn Khánh,” – Anh Nam dõng dạc nói.
Cả nhà lặng ngắt. Cậu Hòa vội vàng đon đả: “May quá cán bộ đây rồi, cán bộ nói cho mọi người biết, làm gì có chuyện thằng Khánh được về phép mấy tháng trước đúng không?”
Anh Nam nhìn cậu Hòa, rồi nhìn sang Trang đang quỳ dưới đất, khẽ thở dài: “Đúng là anh Khánh không được về phép theo diện chính thức. Nhưng gia đình có biết vì sao anh ấy phải vào tù không? Anh ấy đã đứng ra nhận tội thay cho kẻ cầm đầu một đường dây bảo kê để lấy tiền chữa bệnh cho bà Hường năm kia. Sau khi vào trại, nhờ sự vận động của chúng tôi, anh ấy đã quyết định lập công chuộc tội, bí mật cung cấp thông tin giúp cơ quan điều tra triệt phá toàn bộ đường dây đó.”
Anh Nam tiếp tục: “Vì tính chất đặc biệt và để đảm bảo an toàn cho nhân chứng, cấp trên đã tạo điều kiện cho anh Khánh một ‘cuộc gặp đặc biệt’ bí mật bên ngoài trại giam trong vòng 24 giờ để thăm gia đình trước khi chuyển anh ấy đến một trại giam khác ở phía Bắc nhằm tránh sự trả thù của đồng bọn. Chuyện này được giữ bí mật tuyệt đối, ngay cả hồ sơ lưu trữ tại trại cũng được mã hóa. Tôi là người trực tiếp giám sát anh ấy đêm đó.”
Bà Hường khuỵu xuống, nước mắt tuôn rơi lã chã. Bà nhớ lại đêm đó, bà nghe thấy tiếng thì thầm sau vườn nhưng cứ ngỡ là tiếng gió rít qua rặng tre. Té ra, con trai bà đã về, đã ở ngay gần bà nhưng lại chẳng thể gọi một tiếng “Má ơi” vì mang thân phận của một người đang thực hiện nhiệm vụ mật.
Cậu Hòa cứng họng, lùi lại phía sau. Những người cô, người chú vừa mới đây còn đòi “bôi tro trát trấu” nay bỗng cúi đầu im lặng, không ai dám nhìn thẳng vào mắt Trang.
Bà Hường bò đến bên con dâu, ôm chặt lấy đôi vai đang run lên bần bật của cô mà khóc: “Trang ơi… má có lỗi với con. Má già rồi mà lú lẫn, má để người ta chà đạp con mà không bảo vệ được con. Con ơi!”
Bức màn bí mật đã được vén lên, không phải bằng sự phản bội, mà bằng một tình yêu hy sinh đến thầm lặng. Trang không còn là “người đàn bà lăng loàn” trong mắt dân làng, mà trở thành người vợ sắt son, người mẹ kiên cường bảo vệ giọt máu của chồng giữa bão táp dư luận.
Mấy tháng sau, căn nhà nhỏ thôn Đông không còn tiếng xì xào độc địa. Thay vào đó, bà Hường ngày ngày tỉ mẩn khâu từng chiếc áo nhỏ, miệng lẩm nhẩm tính ngày con trai mãn hạn tù để cả gia đình được đoàn viên. Trang ngồi bên hiên cửa, nắng chiều trải dài trên bụng bầu đã lùm lùm, đôi mắt cô hướng về phía xa xăm, nơi có người đàn ông đang cố gắng từng ngày để sớm trở về, viết tiếp chương hạnh phúc cho tổ ấm nhỏ của họ.