“𝐓ă𝐧𝐠 𝐂𝐚 𝐍ử𝐚 Đê𝐦, 𝐂ô 𝐋𝐚𝐨 𝐂ô𝐧𝐠 𝐂ứ 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐡 𝐐𝐮ẩ𝐧 𝐋𝐚𝐮 𝐁à𝐧 𝐓ô𝐢, 𝐑ồ𝐢 𝐋é𝐧 𝐍𝐡é𝐭 𝐌ẩ𝐮 𝐆𝐢ấ𝐲: “𝐓𝐚𝐧 𝐂𝐚 Đ𝐢 𝐋ô𝐢 𝐓𝐡𝐨á𝐭 𝐇𝐢ể𝐦!”- 𝐓ô𝐢 𝐋à𝐦 𝐓𝐡𝐞𝐨 𝐓𝐡ì 𝐓𝐡ấ𝐲 𝐂ả𝐧𝐡 𝐋ạ𝐧𝐡 𝐒ố𝐧𝐠 𝐋ư𝐧𝐠..
Ca làm của tôi bắt đầu lúc 10 giờ tối, tại một nhà kho phân phối hàng tiêu dùng nằm sát khu công nghiệp Sóng Thần – nơi ban ngày ồn ào xe container, nhưng đêm xuống lại lạnh lẽo đến mức nghe rõ cả tiếng côn trùng va vào mái tôn. Những bóng đèn neon trắng treo cao hắt thứ ánh sáng nhợt nhạt xuống nền xi măng loang lổ, khiến nơi này trông giống một bệnh viện dã chiến hơn là kho hàng.
Tôi tên Lâm Quang Vũ, 29 tuổi, nhân viên nhập liệu kiêm kiểm đếm xuất kho. Ca đêm chỉ có bốn người: tôi, anh bảo vệ Trường, tổ trưởng kho Phúc, và cô lao công ngoài bốn mươi tên Nguyễn Thị Mai. Cô Mai gầy, ít nói, lúc nào cũng cúi đầu đẩy xe lau sàn. Nếu không nghe tiếng bánh xe kẽo kẹt, người ta dễ tưởng cô chưa từng tồn tại trong kho.
Đêm đó, gần 1 giờ sáng, tôi đang gõ số liệu thì nghe tiếng bánh xe lau sàn dừng ngay cạnh bàn. Bình thường cô Mai chỉ lau sàn, hiếm khi chạm tới bàn làm việc vì sợ làm hỏng máy tính. Nhưng hôm ấy, cô đứng lâu bất thường, lau đi lau lại mặt bàn như đang chờ ai đó.
Tôi chưa kịp hỏi thì cô bất ngờ cúi sát, tay thoăn thoắt nhét một mẩu giấy dưới cuốn sổ của tôi. Động tác nhanh đến mức nếu không nhìn thẳng, tôi sẽ nghĩ mình tưởng tượng. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi đẩy xe đi tiếp, để lại tôi với nhịp t/i/m đ/ậ/p dồn dập trong lồng ng/ự/c.
Tôi chờ vài phút, chắc chắn không ai để ý, mới mở mẩu giấy ra. Trên đó chỉ có một dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút bi xanh:
“TAN CA ĐI LỐI THOÁT HIỂM.”
Không ký tên.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi nhìn quanh: anh Trường đang ngồi trong phòng kính, mắt dán vào điện thoại; Phúc kiểm hàng trong kho sâu phía trong. Mọi thứ trông bình thường đến mức đáng s/ợ.
Gần 4 giờ sáng, tan ca. Tôi giả vờ đi vệ sinh rồi rẽ vào hành lang hẹp dẫn tới cửa thoát hiểm phía sau kho. Cửa kim loại cũ kêu “két” một tiếng dài đến r/ợ/n người.
Ngay khi bước ra ngoài, tôi ch/ế/t lặng.

PHẦN KẾT: SỰ THẬT SAU NHỮNG KIỆN HÀNG “RỖNG”
Ngay khi bước ra ngoài, tôi chết lặng.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt của khu công nghiệp, tôi thấy cô Mai đang đứng nấp sau một kiện hàng gỗ cũ nát. Gương mặt cô xám ngoét, đôi môi run rẩy. Thấy tôi, cô ra hiệu im lặng tuyệt đối rồi kéo tôi lùi sâu vào bóng tối của bức tường bao.
“Cô Mai, có chuyện gì vậy? Sao không đi lối cửa chính?” tôi thì thầm, giọng run lên vì sợ hãi.
Cô Mai không trả lời ngay, bà đưa tay chỉ về phía bãi đỗ xe phía trước kho – nơi mà đáng lẽ tôi phải đi ra nếu tan ca theo lối cửa chính. Từ góc độ này, qua khe hở của những kiện hàng, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến da gà nổi khắp người.
Chiếc xe tải thùng 2 tấn thường ngày vẫn dùng chở hàng tiêu dùng đang nổ máy chờ sẵn. Phúc – gã tổ trưởng kho – cùng anh Trường bảo vệ đang hối hả chuyển những thùng hàng từ một chiếc xe biển số lạ vào kho. Điều đáng nói là những thùng hàng này có nhãn mác nước ngoài, nhưng bên trên lại được dán đè bằng băng dính đen che kín các thông tin quan trọng.
Dưới ánh đèn pin loang loáng, tôi thấy anh Trường cầm một thanh sắt dài, mắt láo liên nhìn quanh như kẻ cướp. Phúc thì cầm một xấp hóa đơn giả, vừa kiểm hàng vừa gầm gừ: “Nhanh tay lên, lô hàng này trị giá cả chục tỷ, để lọt ra ngoài là cả lũ đi tù.”
“Họ buôn lậu sao cô?” Tôi lắp bắp.
Cô Mai gật đầu, giọng thầm thì đứt quãng: “Không chỉ là buôn lậu hàng điện tử đâu cậu Vũ. Bên trong những kiện hàng ‘linh kiện’ đó là chất cấm và hàng hóa bị chính phủ cấm nhập khẩu. Tôi vô tình nghe thấy chúng nó bàn bạc tối qua. Chúng nó biết cậu đã bắt đầu nghi ngờ vì những con số nhập kho không bao giờ khớp với thực tế trên phần mềm.”
Tôi bỗng nhớ lại những buổi chiều Phúc luôn đứng sát lưng tôi, hối thúc tôi nhập liệu thật nhanh và tuyệt đối không được kiểm tra lại số sê-ri của những lô hàng về sau 12 giờ đêm. Hóa ra, tôi chỉ là cái bình phong để chúng hợp thức hóa đống hàng lậu này vào hệ thống.
“Đêm nay chúng nó tính ‘xử’ cậu,” cô Mai nói, tay run rẩy nắm lấy vai tôi. “Chúng nó định dàn dựng một vụ tai nạn giao thông ngay cổng kho khi cậu dắt xe ra. Cậu chạy đi, chạy lối cửa sau này ra bãi cỏ, đừng quay đầu lại!”
CUỘC TRUY ĐUỔI TRONG ĐÊM
Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, bò qua lỗ hổng hàng rào sắt mà cô Mai đã bí mật cắt sẵn từ trước. Tôi chạy bán sống bán chết xuyên qua bãi đất trống đầy cỏ dại lút đầu người. Tiếng tim đập thình thịch át cả tiếng côn trùng.
Đúng lúc đó, từ phía sau, tiếng đèn pha xe tải quét mạnh qua bãi cỏ. Tiếng gầm rú của động cơ và tiếng Phúc hét lớn: “Nó chạy hướng kia rồi! Thằng Trường, mang súng điện theo, không để nó thoát!”
Tôi lao xuống một con mương cạn, nín thở nằm rạp xuống bùn đất. Chiếc xe tải của chúng rà sát mép đường, ánh đèn pha chỉ cách chỗ tôi nằm vài mét. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng nếu bị bắt lại, tôi sẽ biến mất khỏi thế gian này mà không ai hay biết.
Sau khoảng 20 phút im lặng đến nghẹt thở, chiếc xe tải mới rời đi. Tôi lồm cồm bò dậy, không dám ra đường lớn mà chạy tắt qua dãy nhà trọ công nhân để đến đồn cảnh sát kinh tế tỉnh – nơi tôi có một người quen cũ từ thời đại học.
HẠ MÀN: CÚ LỪA NGOẠN MỤC
Sáng hôm sau, một đội đặc nhiệm phối hợp cùng quản lý thị trường bất ngờ ập vào kho hàng. Phúc và Trường vẫn đang thản nhiên uống cà phê, tin rằng tôi đã sợ hãi bỏ trốn hoặc chưa dám báo ai.
Khi cảnh sát yêu cầu mở các kiện hàng “linh kiện điện tử”, Phúc vẫn khăng khăng: “Đây là hàng ký gửi, chúng tôi không có chìa khóa.” Nhưng khi lệnh khám xét được đưa ra, nắp thùng bật mở, hàng ngàn chiếc điện thoại đời mới, xì gà ngoại và cả những gói bột trắng lạ lùng được giấu tinh vi trong các lõi máy móc hiện ra.
Đây là một đường dây buôn lậu quy mô lớn, lợi dụng các kho trung chuyển ven khu công nghiệp để tuồn hàng vào nội địa.
Tôi đứng bên ngoài vòng vây, tìm kiếm cô lao công. Khi những kẻ phạm tội bị áp giải ra xe, tôi thấy cô Mai bước ra từ phòng nghỉ nhân viên. Lần này, cô không còn mặc bộ đồ lao công lem luốc. Cô mặc quân phục chỉnh tề, hàm Thượng úy.
Thì ra, cô Mai là trinh sát nằm vùng của ban chuyên án buôn lậu đã hơn nửa năm nay. Việc cô tiếp cận tôi đêm đó là để cứu một mạng người vô tội trước khi chuyên án buộc phải “cất lưới” sớm hơn dự kiến.
LỜI KẾT
Một tháng sau vụ án, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ. Là cô Mai.
“Cậu Vũ à, cậu đã tìm được việc mới chưa?” giọng cô ấm áp, khác hẳn sự sợ hãi đêm đó.
“Cháu đang thử việc ở một công ty xuất nhập khẩu chính ngạch cô ạ. Lần này cháu kiểm tra hóa đơn kỹ lắm.” Tôi cười.
Cô Mai trầm giọng: “Tốt lắm. Đêm đó tôi xin lỗi vì đã làm cậu sợ, nhưng nếu không đi lối thoát hiểm, cậu đã không có cơ hội làm lại rồi. Hãy nhớ, minh bạch là cách bảo vệ mình tốt nhất trong nghề này.”
Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, vẫn còn vết xước từ đêm chạy trốn trong bãi cỏ. Tôi nhận ra rằng, trong bóng tối của những âm mưu và lợi nhuận phi pháp, vẫn luôn có những người thầm lặng như cô Mai, sẵn sàng chìa tay dắt ta ra phía ánh sáng, miễn là ta đủ lương thiện để bước đi.
TRUYỆN MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, MỌI THÔNG TIN ĐỀU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI TẠO RA, KHÔNG CÓ THẬT