Chúng tôi kết hôn đã 9 tháng nhưng vẫn chưa có tin vui. Sau khi đi khám, bác sĩ kết luận nguyên nhân đến từ phía chồng tôi. Từ đó, chúng tôi buộc phải cắt giảm nhiều khoản chi tiêu, kể cả tiền biếu bố mẹ hai bên, để dồn tiền chuẩn bị cho hành trình IVF sắp tới. Dù miễn cưỡng đồng ý, chồng tôi bắt đầu thay đổi th;ái đ;ộ. Anh liên tục soi mói: “Dạo này em ăn uống kiểu gì mà hết nhanh thế?”, “Tăng khoản này thì phải giảm khoản khác chứ, tính sao cho vừa!”.
Hôm ấy, tôi làm thêm giờ, về đến nhà thì thấy anh đang nói chuyện điện thoại. Bước chân định vào nhưng nghe thấy tiếng anh, tôi khựng lại, nép sát vào bức tường:
“Tháng sau con gửi hết tiền cho mẹ giữ nhé. Vợ con tiêu hoang, chẳng biết tính toán gì cả. Cứ thế này thì biết bao giờ mới mua được nhà.”
Tôi đứng ch;ết l;ặng. Những đêm trắng lo nghĩ, những tháng ngày thắt lưng buộc bụng vì tương lai chung — tất cả bỗng hóa thành một cái nhãn “tiêu hoang” nặng trĩu. Giận đến nghẹn lời, tôi siết chặt xấp giấy tờ trong túi, hít một hơi thật sâu, rồi bước thẳng vào phòng, không buồn né tránh nữa…Chúng tôi cưới nhau được chín tháng. Mọi thứ ban đầu rất nhẹ nhàng. Tôi và anh đều là dân văn phòng, lương không cao nhưng ổn định. Thứ duy nhất chúng tôi thiếu là… một đứa trẻ.
Hai tháng, ba tháng, rồi sáu tháng trôi qua, que thử th;ai vẫn chỉ có một vạch. Ban đầu tôi tự trấn an: “Chắc do mình căng thẳng thôi.” Nhưng đến tháng thứ chín, tôi chủ động đề nghị cả hai đi khám. Kết quả trả về khiến tôi chết lặng một lúc – nguyên nhân là do anh.
T;inh tr;ùng yếu, di động kém. Bác sĩ nói cơ hội thụ th;ai tự nhiên gần như bằng không. Giải pháp duy nhất là IVF – th;ụ t;inh trong ống nghiệm. Khi tôi siết tay anh trong phòng khám, ánh mắt anh không còn sự ấm áp như trước. Anh gật đầu, rồi quay mặt đi, lặng lẽ đến đáng sợ.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu tính toán lại chi tiêu. Khoản biếu bố mẹ hai bên tạm thời phải dừng. Tôi cắt tiền mua mỹ phẩm, ngừng cả những lần cà phê cuối tuần với bạn. Mỗi tháng, tôi dành riêng một phần tiền gửi vào sổ tiết kiệm đứng tên tôi – dành cho chi phí IVF. Những đêm anh ngủ say, tôi vẫn nằm thao thức tra cứu các bệnh viện, bác sĩ, kinh nghiệm của những người đã từng đi trước. Tôi không than phiền, vì tôi nghĩ mình đang làm điều đúng đắn.
Nhưng rồi… mọi chuyện không như tôi tưởng.
Anh bắt đầu thay đổi. Không phải bằng cãi vã hay bỏ bê, mà là những lời nói rơi rớt trong từng bữa cơm, từng lần thanh toán hóa đơn.
“Dạo này ăn gì mà tốn thế?”
“Tháng này tiền điện cao bất thường. Em bật điều hòa suốt à?”
“Em tăng khoản này thì phải giảm khoản khác chứ, sao chẳng tính toán gì cả…”
Tôi nuốt những lời phản bác vào trong, cố nghĩ anh chỉ đang căng thẳng vì áp lực kinh tế. Tôi muốn giữ yên bề gia thất, để tâm trí cả hai chỉ tập trung vào một mục tiêu: có con.
Hôm đó, tôi làm tăng ca vì dự án gấp. Về đến nhà lúc gần mười giờ đêm, tôi nhẹ nhàng mở cửa, không bật đèn vì sợ anh đã ngủ. Nhưng anh đang ngồi ở phòng khách, điện thoại áp sát tai.
Tôi định lên tiếng thì khựng lại. Giọng anh trầm thấp, rõ ràng:
“Tháng tới con gửi hết tiền lương về cho mẹ giữ. Vợ con tiêu hoang lắm, không biết tính toán gì cả. Cứ thế này thì bao giờ mới đủ tiền mua nhà.”
Tôi đứng chết lặng ở góc tường. Tim tôi như ai bóp nghẹt. Từng lời của anh rơi vào tai tôi lạnh lẽo như nước đá.
Tiêu hoang? Là tôi sao?
Người đã cắt giảm mọi chi tiêu cá nhân để tiết kiệm cho anh trị bệnh? Người âm thầm gánh luôn cả những chi phí nhỏ nhặt mà anh không biết? Người chịu áp lực khi vừa là vợ, vừa là người lên kế hoạch tài chính, vừa làm chỗ dựa tinh thần?
Tôi không chịu nổi nữa. Bàn tay run run siết chặt tập giấy tờ y tế mà tôi định đưa anh xem tối nay – hóa đơn thuốc bổ, lịch tái khám, và bảng dự tính chi phí IVF.
Tôi bước thẳng vào phòng, không nói một lời. Anh giật bắn, luống cuống tắt điện thoại. Tôi đưa xấp giấy cho anh, giọng nghẹn lại:
“Nếu em là người t;iêu h;oang, thì người đang dùng những loại thuốc này là ai? Ai là người cần chích thuốc kích thích, ai là người em đang gom từng đồng bạc lẻ để chữa trị? Em t;iêu h;oang… hay là em chỉ không còn đủ sức để làm mọi thứ một mình?”
Anh cúi gằm mặt. Không một lời xin lỗi. Không một ánh nhìn ăn năn.
Tối đó, tôi không ngủ. Cả đêm chỉ nghe tiếng gió lùa qua cửa sổ. Tôi hiểu, thứ khiến trái tim mình tan nát không phải là bệnh v;ô s/i/nh, không phải những con số trong sổ tiết kiệm, mà là ánh mắt vô tình của người từng thề “cùng em vượt giông bão.”
Giông bão đến rồi. Nhưng anh là người đầu tiên buông tay….Xem tiếp
![]()

Tôi nhìn anh ngồi đó, bóng lưng đổ dài trên nền gạch lạnh lẽo, chợt nhận ra người đàn ông trước mặt bỗng trở nên xa lạ đến lạ kỳ. Anh không xin lỗi, cũng chẳng bào chữa. Sự im lặng của anh lúc này còn tàn nhẫn hơn cả những lời chỉ trích trước đó. Nó cho thấy anh không hề hối hận vì đã nói dối, mà chỉ đang khó chịu vì bị bắt quả tang.
“Anh muốn gửi tiền cho mẹ để mua nhà?” – Tôi cười nhạt, nước mắt rốt cuộc cũng trào ra. “Vậy còn đứa con chúng ta hằng ao ước thì sao? Hay đối với anh, một căn nhà đứng tên anh, do mẹ anh giữ tiền, quan trọng hơn việc chúng ta có một gia đình đúng nghĩa?”
Anh ngước lên, ánh mắt đầy vẻ tự ái của một người đàn ông bị chạm vào nỗi đau thầm kín: “Thì cũng tại tôi không ra gì nên mới phải tốn tiền như thế! Cô tưởng tôi sung sướng lắm khi phải tiêu tiền vào những thứ đó à? Nhìn bạn bè đứa nào cũng nhà lầu xe hơi, còn mình thì cứ loay hoay với mấy cái lọ thuốc, cô có hiểu cảm giác của tôi không?”
Hóa ra là vậy. Hóa ra sự soi mói, chi li bấy lâu nay không phải vì anh tiếc tiền, mà vì anh đang mặc cảm. Anh trút sự tự ti của mình lên đầu tôi, biến sự hy sinh của tôi thành cái cớ để anh cảm thấy mình bớt “lỗi” hơn. Anh muốn gửi tiền về cho mẹ vì ở đó anh tìm thấy sự an toàn, nơi anh không phải đối mặt với thực tế rằng mình là “nguyên nhân” khiến gia đình túng thiếu.
Tôi hít một hơi thật sâu, lau khô nước mắt. Sự yếu đuối lúc này chỉ làm đối phương thêm lấn lướt. Tôi mở tủ, lấy ra cuốn sổ tiết kiệm mà tôi đã chắt bóp từng đồng suốt chín tháng qua.
“Đây là năm mươi triệu. Là tiền em nhịn ăn, nhịn mặc, làm thêm giờ để chuẩn bị cho lần IVF đầu tiên. Anh cầm lấy đi.”
Anh ngơ ngác nhìn cuốn sổ: “Em làm gì vậy?”
“Anh cầm lấy và gửi cho mẹ anh đi. Để mua nhà, để làm tròn chữ hiếu, hay để anh thấy mình oai phong với bạn bè cũng được. Em trả lại sự tự do tài chính cho anh. Từ giờ, tiền ai nấy giữ, chi phí sinh hoạt trong nhà chia đôi. Em sẽ không quản lý tiền của anh nữa, và anh cũng không có quyền phán xét cách em tiêu tiền.”
Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt đang tránh né của anh: “Còn về đứa con… em nghĩ chúng ta nên tạm dừng lại. Một đứa trẻ cần được sinh ra trong một gia đình mà bố mẹ nó là đồng đội, chứ không phải là hai kẻ đứng hai chiến tuyến, đề phòng và tính toán với nhau từng đồng bạc lẻ. Khi nào anh học được cách trân trọng người đồng hành cùng mình, chúng ta hãy nói chuyện tiếp.”
Đêm đó, tôi dọn sang phòng bên cạnh. Trong bóng tối, tôi thấy lòng mình nhẹ tênh nhưng cũng trống rỗng đến cùng cực. Tôi đã từng sẵn sàng chịu đựng những mũi kim tiêm đau đớn, những cơn hành hạ của thuốc nội tiết chỉ để có một đứa con với anh. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra rằng, nếu người đàn ông không biết xót thương người phụ nữ vì mình mà chịu khổ, thì việc có con chỉ là bắt đầu của một bi kịch dài hơn.
Chồng tôi vẫn giữ thói quen gửi tiền về cho mẹ, nhưng anh không còn dám soi xét bữa ăn của tôi. Chúng tôi sống chung dưới một mái nhà như hai người dưng chung phòng trọ. Nhiều lúc nhìn anh thui thủi bên mâm cơm, tôi cũng mủi lòng, nhưng rồi tiếng điện thoại đêm đó lại vang lên trong đầu như một lời cảnh tỉnh.
Tình yêu có thể chữa lành những khiếm khuyết về thể xác, nhưng không thể hàn gắn được sự rạn nứt trong nhân cách. Tôi vẫn đang đi làm, vẫn tiết kiệm, nhưng không phải cho một hành trình IVF đầy rủi ro nữa, mà là tiết kiệm cho chính mình. Để một ngày nào đó, nếu giông bão thực sự kéo sập mái nhà này, ít nhất tôi vẫn còn đủ sức để tự xây cho mình một bến đỗ bình yên.
Đàn ông có thể nghèo tiền, nhưng đừng nghèo lòng trắc ẩn. Vì tiền có thể kiếm lại, nhưng lòng tin và sự hy sinh của người phụ nữ, một khi đã mất đi, sẽ không bao giờ tìm lại được.