Chú Xe Ôm Giúp Cô Gái Trẻ Về Quê Ăn Tết, 5 Ngày Sau, Một Cuộc Gọi Đã Thay Đổi Cuộc Đời Chú!
Chiều 29 Tết, bến xe Miền Đông như một chảo lửa khổng lồ đang sục sôi. Tiếng động cơ gầm rú, tiếng còi xe inh ỏi quyện cùng mùi khói bụi nồng nặc và hơi người hầm hập tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Chú Ba, người đàn ông trạc ngũ tuần với khuôn mặt hằn sâu những nếp gấp của sương gió, đang uể oải dắt chiếc xe Dream tàu cà tàng định rời bãi sau một ngày dài chạy khách không nghỉ. Đôi mắt chú trũng sâu vì thiếu ngủ, bộ áo khoác bạc màu gió bụi bám đầy những vệt bùn khô khốc của những chuyến xe đường dài.
Giữa đám đông nhốn nháo ấy, một cô gái trẻ bỗng lao tới, chặn ngang đầu xe chú. Cô gái tên Linh, gương mặt hớt hải, đôi mắt đỏ hoe vì vừa khóc xong, bộ đồ hiệu sang chảnh cô đang mặc giờ đã lấm lem vết bẩn do xô đẩy. Cô run rẩy, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ: “Chú ơi, cứu cháu với… cháu bị cướp sạch túi xách và điện thoại rồi. Cháu phải về quê gấp, mẹ cháu đang cấp cứu, cháu không còn một đồng nào cả, xin chú giúp cháu!”
Chú Ba nhìn cô gái, đôi mày nhíu lại đầy vẻ dò xét nhưng trái tim người đàn ông nghèo vốn nhạy cảm trước hoạn nạn bỗng dịu lại. Chú biết cái bến xe này chẳng khác gì một mê cung đầy rẫy những cạm bẫy, nhưng nhìn giọt nước mắt thật sự lăn dài trên má Linh, chú thở dài, gật đầu: “Lên xe đi con, miền Trung xa lắm, nhưng còn người là còn của, chú đưa con về.” Chú nhấc chiếc ba lô rách nát của mình ra phía trước để nhường chỗ cho Linh, bắt đầu một hành trình dài dằng dặc hơn một ngàn cây số trong cái rét ngọt của những ngày cuối năm.
Suốt hai ngày đêm ròng rã trên đường, chú Ba không chỉ là một bác tài mà còn là một người cha bảo bọc. Chú cởi chiếc áo khoác duy nhất nhường cho Linh khi cơn gió biển miền Trung lùa vào lạnh buốt xương tủy, còn mình thì gồng người chịu trận với manh áo sơ mi mỏng tang. Những bữa cơm dọc đường, chú bảo chú không đói, ép Linh ăn cho lại sức, trong khi thực chất chú đang vét những đồng tiền lẻ cuối cùng trong túi để thanh toán. Linh nhìn tấm lưng còng của chú Ba khuất sau làn khói bụi, lòng trào dâng một niềm cảm kích khó tả, cô thầm hứa sẽ không bao giờ quên ơn đức này.

Cuối cùng, chiếc xe Dream tàu cũng rệu rã dừng lại trước một căn biệt thự bề thế nhất vùng, một công trình kiến trúc uy nghi với cổng sắt đúc đồng và những cây cảnh tiền tỉ bày biện đón Tết.
Đây là nhà chồng sắp cưới của Linh, nơi cô dự định sẽ ghé qua trước khi về hẳn nhà mình. Linh vừa bước xuống xe, chân còn chưa đứng vững thì cánh cửa lớn mở ra, bà Lan – mẹ chồng tương lai của cô – bước ra với bộ áo dài nhung quý phái, vàng đeo đầy cổ, đi cùng là Tuấn, gã chồng sắp cưới bảnh bao nhưng ánh mắt luôn toát lên vẻ cao ngạo.
Bà Lan nhìn Linh, rồi nhìn sang chú Ba bằng ánh mắt khinh miệt như thể vừa nhìn thấy một sinh vật lạ lùng từ dưới cống rãnh chui lên. Bà ta đưa tay lên che mũi, giọng nói lanh lảnh đầy sự châm chọc: “Gớm chưa! Con dâu tương lai nhà này về quê bằng xe ôm cơ đấy? Linh à, cô đi du học về mà đầu óc để dưới gót chân à? Rước cái loại nhem nhuốc, bụi bặm này vào tận cửa nhà tôi cho nó ám quẻ cả năm sao? Cái xóm này người ta nhìn vào lại tưởng nhà tôi có họ hàng với đám dân lao động thấp hèn.”
Tuấn đứng bên cạnh, không những không bênh vực người yêu mà còn bồi thêm những lời mỉa mai cay nghiệt. Anh ta nhếch mép, liếc nhìn chiếc xe nát của chú Ba rồi cười khẩy: “Em hay thật, không có tiền thì gọi anh chuyển khoản, sao lại dây dưa với mấy ông xe ôm bến bãi này? Nhìn cái xe nát kia kìa, chở em về đây chắc nó tính lấy giá cắt cổ chứ gì? Đúng là nghèo thường đi đôi với hèn, thấy người sang là bắt quàng làm họ, chắc lão này cũng định chờ em trả thêm tiền boa đấy!”
Linh uất nghẹn, nước mắt trào ra không phải vì mệt mỏi mà vì sự xúc phạm trắng trợn đối với ân nhân của mình. Cô lắp bắp: “Tuấn, anh không được nói vậy! Chú Ba đã giúp em suốt hai ngày qua, chú ấy còn nhường cả tiền ăn cho em khi em không còn gì cả. Nếu không có chú, giờ này em vẫn còn lang thang ngoài bến xe.” Cô cố gắng giải thích, mong tìm thấy một chút tình người trong mắt gia đình chồng, nhưng đáp lại chỉ là những cái bĩu môi đầy kinh tởm.
“Thôi bớt diễn kịch đi! Cái loại này tôi lạ gì, giả vờ tốt bụng để đào mỏ chứ gì?” – Bà Lan ngắt lời một cách thô bạo. Bà ta mở chiếc ví đắt tiền, rút ra một xấp tiền lẻ mệnh giá thấp rồi ném thẳng xuống đất trước mặt chú Ba, ngay cạnh bánh xe bám đầy bùn đất. “Đây, tiền xe của ông đây. Cầm lấy rồi đi ngay cho khuất mắt, nhà tôi đang chuẩn bị cúng tất niên, không đón loại người ‘vía nặng’ thế này vào cửa. Coi như tôi làm từ thiện cho ông có cái bánh chưng ăn Tết, lần sau đừng có vác cái mặt này đến đây nữa.”
Chú Ba nhìn xấp tiền nằm lăn lóc dưới đất, đôi tay run rẩy vì mệt mỏi chợt siết chặt lấy tay lái. Chú không hề cúi xuống nhặt, cũng chẳng tỏ ra giận dữ lồng lộn, chú chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đầy phấn son của bà Lan, rồi bật cười nhạt một tiếng khinh bỉ. Tiếng cười ấy khô khốc nhưng đầy uy lực, khiến bà Lan bất giác lùi lại một bước. Chú nói, giọng trầm đục nhưng rõ ràng từng chữ: “Tiền của bà to thật, nhưng nó không mua nổi cái tâm đâu bà chủ ạ.”
Ánh mắt chú Ba lướt qua Tuấn, người đàn ông đang mặc bộ đồ đắt tiền nhưng tâm hồn lại rỗng tuếch, chú tiếp tục: “Tôi chở cô gái này vì cái tình đồng hương, vì thấy cô ấy gặp nạn mà giúp, chứ không phải để nghe những lời rẻ rúng này của các người. Nhà cao cửa rộng mà lòng dạ hẹp hòi thì cái Tết này cũng chỉ là cái Tết rỗng tuếch thôi. Các người có nhiều tiền, nhưng cái nhân nghĩa thì các người nghèo mạt rệp!” Nói đoạn, chú quay ngoắt xe, tăng ga để lại một làn khói đen kịt như một lời chào từ biệt khinh ghét.
Linh đứng chôn chân giữa sân, nhìn bóng dáng chú Ba nhỏ dần rồi mất hút cuối con đường làng, lòng đau như cắt. Cô quay sang nhìn Tuấn và mẹ anh ta, những con người cô từng định gắn bó cả đời, giờ đây chỉ thấy một sự ghê tởm vô hạn. Cô hiểu rằng chiếc mặt nạ giàu sang này không thể che đậy được sự mục rỗng bên trong. Những lời miệt thị của bà Lan vẫn còn văng vẳng, nhưng Linh đã có quyết định cho riêng mình, cô không thể bước vào một ngôi nhà nơi sự tử tế bị coi là cỏ rác.
Năm ngày sau, đúng mùng 4 Tết, nắng xuân đã bắt đầu rực rỡ trên những nhành mai. Chú Ba đang ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp ở Sài Gòn, nơi góc tường đã bong tróc, lủi thủi một mình bên bát mì tôm bốc khói nghi ngút. Chú không buồn, chỉ thấy hơi cô đơn vì cái Tết xa quê. Bỗng nhiên, chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ của chú rung lên bần bật trên bàn. Một đầu số lạ, dãy số rất đẹp hiện lên. Chú ngần ngại nhấn nút nghe, đầu dây bên kia là một giọng nói nam giới trung niên, trầm ấm nhưng đầy uy lực: “Có phải chú là người đã đưa cháu Linh về quê ăn Tết không ạ? Tôi là bố của Linh.”
Chú Ba hơi sững người, trí nhớ chú hiện về cô gái tội nghiệp hôm 29 Tết. Hóa ra, Linh không phải con nhà nghèo như vẻ ngoài lấm lem hôm đó. Cô là tiểu thư lá ngọc cành vàng của một doanh nhân lớn đang sinh sống và làm việc tại nước ngoài. Chuyện cô bị cướp là có thật, nhưng việc cô về quê một mình bằng phương tiện đơn giản thực chất là một phép thử mà cô dành cho gia đình Tuấn trước khi tiến tới hôn nhân. Và kết quả của phép thử đó đã phơi bày toàn bộ bản chất của những kẻ hợm hĩnh.
Bố Linh ở đầu dây bên kia tiếp tục với giọng xúc động: “Con gái tôi đã kể lại tất cả những gì chú đã làm cho nó. Trong lúc con bé tuyệt vọng nhất, giữa cái bến xe đầy lừa lọc đó, chỉ có chú là người duy nhất không vụ lợi mà chìa tay ra giúp đỡ. Sự tử tế của chú là điều vô giá mà gia đình tôi không thể nào đền đáp hết bằng lời.” Chú Ba chỉ cười hiền, bảo đó là chuyện nên làm, nhưng bố Linh khẳng định sẽ đón chú đến dự buổi tiệc khai xuân của tập đoàn và có một bất ngờ lớn dành cho chú.
Ngày khai xuân, chú Ba xuất hiện tại sảnh tiệc của một khách sạn năm sao sang trọng. Chú vẫn mặc bộ đồ giản dị nhất có thể, nhưng phong thái của một người đàn ông chính trực khiến chú không hề bị lép vế giữa những bộ vest lịch lãm. Tại đây, bố Linh bước lên sân khấu, dắt chú Ba lên trước hàng trăm quan khách và ống kính máy quay. Ông công khai kể lại câu chuyện về người tài xế xe ôm đã cứu con gái mình, nhưng câu chuyện không chỉ dừng lại ở đó.
You may also like
Bố Linh nghẹn ngào tiết lộ một bí mật đã được chôn giấu mười mấy năm: “Mọi người biết không, mười lăm năm trước, em trai tôi gặp một tai nạn xe tải thảm khốc trên đường cao tốc. Một người tài xế dũng cảm đã lao vào đống đổ nát, cứu em tôi ra ngay trước khi xe phát nổ, nhưng chính người đó sau đó bị chấn thương và mất việc, rơi vào cảnh trắng tay rồi biến mất. Chúng tôi đã tìm kiếm người ân nhân ấy suốt mười mấy năm qua để trả ơn, và định mệnh đã đưa con gái tôi gặp lại chú ấy ngay tại bến xe.”
Cả hội trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Hóa ra chú Ba chính là người lái xe tải năm xưa. Vì cứu người mà chú mất đi tất cả công danh, sự nghiệp, phải bám trụ vào nghề xe ôm để mưu sinh qua ngày. Bố Linh trịnh trọng trao cho chú Ba một chiếc chìa khóa căn hộ chung cư cao cấp và một quyết định bổ nhiệm làm quản lý đội xe vận tải của tập đoàn. Đây không phải là sự bố thí, mà là một sự bù đắp xứng đáng cho một tâm hồn cao thượng đã bị cuộc đời bỏ quên quá lâu.
Đúng lúc cao trào nhất của buổi tiệc, một cảnh tượng nực cười diễn ra phía sau cánh cửa sảnh chính. Bà Lan và Tuấn, trong bộ dạng khúm núm, đang cố gắng len lỏi vào để xin một cuộc hẹn đầu tư từ tập đoàn của bố Linh. Gia đình họ vốn đang đứng trên bờ vực phá sản và cần nguồn vốn này để cứu vãn. Khi nhìn thấy chú Ba – “lão xe ôm vía nặng” – đang đứng ở vị trí danh dự nhất, mặt bà Lan cắt không còn giọt máu, đôi môi vốn dĩ hay mỉa mai giờ đây run bần bật không nói nên lời.
Linh bước đến gần họ, gương mặt cô lạnh lùng nhưng phong thái cực kỳ sang trọng. Cô nhìn thẳng vào bà mẹ chồng hụt, thong thả nói bằng giọng mỉa mai sắc lẹm: “Kìa mẹ, mẹ và anh Tuấn từng nói chú ấy là người ‘vía nặng’ mang đến điềm xui đúng không? Vậy thì cái vía này quả thực quá lớn so với tầm nhìn và đức độ của nhà anh chị rồi. Có lẽ cái vía ấy mang lại sự thật, mà sự thật thì thường làm những kẻ giả dối như anh chị phải khiếp sợ.”
Tuấn định tiến tới nắm tay Linh để giải thích, nhưng cô lùi lại một bước, ánh mắt đầy sự khinh bỉ: “Đừng chạm vào tôi. Anh nói đúng, nghèo thường đi đôi với hèn, nhưng hèn ở đây là hèn mạt về nhân cách của anh chị chứ không phải túi tiền của chú Ba. Hợp đồng đầu tư mà gia đình anh chị mong đợi sẽ không bao giờ có đâu. Bố tôi có thể đầu tư vào dự án mạo hiểm, nhưng tuyệt đối không bao giờ hợp tác với những kẻ coi thường giá trị con người dựa trên cái áo họ mặc.”
Bà Lan lúc này chỉ biết đứng nhìn đống tiền lẻ mà mình từng ném xuống đất trước đó trong ký ức, giờ đây nó trở thành một cái tát đau đớn vào lòng tự trọng của bà ta. Sự kiêu ngạo đã đào mồ chôn sống tương lai của gia đình bà. Họ lủi thủi rời đi trong sự chỉ trỏ, xì xào của quan khách, giống như cách mà họ đã từng đuổi chú Ba đi khỏi cổng biệt thự của mình. Công lý cuối cùng đã được thực thi một cách sòng phẳng và đầy kịch tính.
Chú Ba đứng dậy, đứng bên cạnh Linh và bố cô, ông nhìn ra cửa sổ lớn của khách sạn. Nắng xuân tràn ngập, xua tan đi những u ám của quá khứ. Chú khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy ung dung của một người đã đi qua hết những bão giông của cuộc đời mà vẫn giữ được cái tâm trong sáng. Chú nói khẽ với Linh: “Người ta nói ‘Của cho không bằng cách cho’ con ạ. Tết này, chú không chỉ có nhà mới, có việc làm mới, mà quan trọng hơn, chú thấy được sự tử tế vẫn luôn có chỗ đứng trang trọng giữa cuộc đời này.”
Câu chuyện kết thúc với hình ảnh chú Ba, giờ đây trong tư thế của một người quản lý, đang chỉ dẫn cho những người lái xe trẻ tuổi về đạo đức nghề nghiệp. Một hành động giúp đỡ không toan tính giữa chiều cuối năm đã mở ra một trang đời mới đầy rực rỡ. Đạo lý “ở hiền gặp lành” chưa bao giờ cũ, và cái Tết này thực sự là một cái Tết ấm áp nhất trong đời chú, nơi lòng nhân ái được tôn vinh và sự kiêu ngạo đã phải trả giá đắt cho sự ích kỷ của chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.