Chồng đi làm c;;ặp k;;è với nhân viên công ty, trong một chuyến công tác, khi đang h;;ú h;í với n;hân t;;ình. Thì vợ gọi điện nhưng vợ gọi cả trăm cuộc đều không bắt máy. Đến hôm sau mở điện thoại ra thì thấy dòng tin nhắn. Tức tốc chạy về đến nhà thì s;ốc n;ặng khi thấy cả xóm đang hô hoán nhau làm một việc.
Tuấn – 35 t;;uổi, giám đốc chi nhánh công ty thương mại; vợ tên Mai – giáo viên tiểu học, hiền lành, tảo tần.
Tuấn bề ngoài là người đàn ông mẫu mực, nhưng sau vài năm cưới vợ, anh l;;én l;út n;goại t;ình với cô nhân viên mới tên Linh, trẻ trung, sắc s;ảo. Trong một chuyến công tác 3 ngày tại Đà Nẵng, Tuấn đi cùng Linh, nói dối vợ là họp quan trọng. Đêm đầu tiên ở khách sạn, anh tắt nguồn điện thoại, đắm mình trong h;;ơi m;;en cùng n;;hân tình.
Đêm ấy, tại quê nhà…
Mai – vợ anh – đi chợ về giữa trời mưa tầm tã. Trên đường về, chiếc xe máy của chị bị một chiếc ô tô tải t;;ông trực diện tại ngã tư. Sáng hôm sau, anh nhận được tin nhắn liền tức tốc trở về nhà, anh không tin vào mắt mình khi thấy vợ anh trong dáng vẻ…

…trong bộ quần áo bê bết máu, nằm bất động trên chiếc cáng lạnh ngắt.
Căn nhà nhỏ của Tuấn và Mai chật kín người. Hàng xóm đứng ken đặc ngoài cổng, tiếng xì xào đè nặng không khí:
– “Tội nghiệp con Mai quá…”
– “Nghe nói gọi chồng cả trăm cuộc không được…”
– “Đàn ông gì mà để vợ ra nông nỗi này…”
Tuấn đứng chết trân. Tai anh ù đi, tim như bị ai bóp nghẹt.
Trên bàn giữa nhà là chiếc điện thoại của Mai, màn hình còn sáng, hiện rõ dòng tin nhắn cuối cùng anh vừa đọc được trên xe:
“Anh ơi… em đau quá… xe em bị tông rồi…
Em gọi anh mãi… sao anh không bắt máy…”
Bên dưới là 99 cuộc gọi nhỡ.
Tuấn quỵ xuống.
Anh không dám bước lại gần cáng. Không dám nhìn khuôn mặt trắng bệch của vợ, nơi còn vết trầy xước dài trên trán, tóc dính máu đã khô.
Bác Tư hàng xóm thở dài, nói đủ cho cả xóm nghe:
– “Con bé gọi anh từ lúc còn tỉnh. Đến khi tụi tôi đưa nó lên xe cấp cứu… nó vẫn nắm chặt cái điện thoại, miệng gọi tên chồng.”
Một người khác tiếp lời, giọng đầy phẫn nộ:
– “Mà chồng nó thì đi đâu biệt tăm biệt tích!”
Tuấn run rẩy mở điện thoại của mình.
Những tin nhắn của Linh hiện ra rõ mồn một:
“Anh ơi đừng về sớm nha.”
“Đêm qua em vui lắm.”
Anh ném phắt điện thoại xuống đất.
Đúng lúc ấy, bác sĩ từ bệnh viện huyện bước vào, lắc đầu:
– “Gia đình chuẩn bị tinh thần. Chấn thương sọ não nặng, mất máu nhiều…
Chúng tôi đã cố hết sức.”
Cả căn nhà oà lên tiếng khóc.
Tuấn gào lên một tiếng như thú bị thương, bò đến bên cáng, nắm lấy tay vợ – bàn tay đã lạnh dần:
– “Mai ơi… anh về rồi… em mở mắt ra nhìn anh đi… anh xin em…”
Nhưng Mai không nghe thấy nữa.
Ba ngày sau – đám tang
Trời mưa như trút.
Tuấn đứng lặng trước di ảnh vợ. Bức ảnh thẻ chụp ngày Mai đi thi giáo viên giỏi, nụ cười hiền lành, đôi mắt trong veo.
Một bà hàng xóm không kìm được, nói thẳng:
– “Nó sống hiền cả đời, chỉ mong có chồng che chở.
Đến lúc chết… cũng chết trong cô độc.”
Câu nói ấy đâm thẳng vào tim Tuấn.
Ngay trong đám tang, Linh xuất hiện. Cô ta mặc đồ đen, kính râm to che nửa khuôn mặt, đứng lấp ló ngoài cổng.
Hàng xóm nhìn thấy, xì xào dữ dội.
Tuấn nhìn thấy Linh, ánh mắt chuyển từ đau đớn sang căm hận.
Anh bước thẳng ra, giọng khàn đặc:
– “Cô đến đây làm gì?”
Linh run run:
– “Em… em không biết chị ấy sẽ…”
Tuấn cười khẩy, nước mắt trào ra:
– “Cô không biết à?
Trong lúc tôi ở trên giường với cô…
vợ tôi nằm ngoài đường, gọi tôi đến cuộc thứ 100.”
Linh tái mặt, lùi lại.
Tuấn nói chậm rãi, từng chữ như rút từ máu:
– “Từ hôm nay, tôi không còn gì nữa.
Nhưng cô… hãy sống mà nhớ lấy:
Có những người chết không phải vì tai nạn – mà vì bị bỏ rơi.”
Anh quay lưng, không nhìn lại.
Một năm sau
Tuấn mất chức, công ty sa thải vì bê bối ngoại tình bị phanh phui.
Linh nghỉ việc, chuyển đi nơi khác.
Còn Tuấn, mỗi tối đều ngồi trong căn nhà trống, mở lại điện thoại cũ của vợ, nhìn dòng tin nhắn cuối cùng:
“Anh ơi… sao anh không bắt máy…”
Và đó là cuộc gọi anh sẽ không bao giờ bắt kịp nữa.
Có những sai lầm không cần trừng phạt.
Chỉ cần… nhớ suốt đời.