Chồng bảo đi công tác nước ngoài 1 tháng rồi đi hú hí với bồ, vợ biết thừa nhưng vẫn đon đả gửi anh chiếc vali, hạ cánh được 3 tiếng thì nhân tì-nh ng/ã ng/ửa vì trong vali có…
Anh bảo đi công tác nước ngoài một tháng, nhưng lại cười nói vui vẻ trong cli//p hầu như quay cùng cô ấy – người phụ nữ mà em biết rõ hơn anh nghĩ. Em vẫn gửi vali, vẫn gấp gọn từng chiếc áo sơ mi anh thích. Vì em biết: chuyến bay đó sẽ có điểm hạ cánh… và điểm trở về.”
Hương là một người phụ nữ 34 tuổi, sống tại Hà Nội, có một công việc ổn định tại một công ty bảo hiểm. Cô không quá xuất sắc, không giàu có, cũng chẳng đặc biệt sắc nước hương trời – nhưng Hương giỏi việc nhà, kín đáo, và điềm đạm. Cô lấy chồng – Tùng – năm 27 tuổi, sau 2 năm yêu nhau. Họ có một bé trai năm nay tròn 5 tuổi, ngoan ngoãn, thích xếp hình Lego và ăn bánh tráng trộn.
Tùng làm trong ngành xây dựng, đi công trình như cơm bữa. Cũng như nhiều người đàn ông khác, anh có đôi lúc cáu bẳn, đôi lúc vô tâm, nhưng vẫn chu cấp đầy đủ, không vũ phu, không bài bạc. Hương không phàn nàn. Cô tin, hôn nhân không cần phải hoàn hảo, chỉ cần ổn định.
Thế rồi một buổi tối tháng Ba, sau khi con trai đã ngủ, Tùng nói:
– “Anh phải đi công tác Singapore một tháng, có thể lâu hơn. Gấp lắm, mai anh bay rồi.”
Hương thoáng sững người, nhưng gật đầu:
– “Ừ, để em chuẩn bị vali cho.”
Cô không hỏi chi tiết. Cô chưa bao giờ làm vậy.
Đêm đó, trong khi Tùng tắm, Hương mở laptop anh để kiểm tra lịch trình công tác giúp anh in vé. Máy không khóa. Cô chẳng cần tìm nhiều. Trong tab trình duyệt là đoạn chat Zalo với một người phụ nữ tên “Thảo Trang”, kèm ảnh hai người ngồi ăn tối dưới ánh nến.
“Mai bay nhé, em mua sẵn đồ đôi rồi. Vali để em kéo, còn em để anh kéo vào lòng!”
Tim Hương nện từng nhịp rõ ràng, không số/c , chỉ buồn. Thì ra, Singapore không chỉ có công việc. Mà cũng chẳng cần tìm hiểu gì thêm – đàn bà cảm nhận được khi nào mình không còn là trung tâm.
Hương không khóc. Cô vào phòng lấy chiếc vali vải màu xám, cái anh thích dùng vì “đựng được đồ mà không quá nặng”. Cô gấp áo sơ mi xanh anh thường mặc khi đi tiếp khách, đôi giày da nâu, vài chiếc tất, bàn chải, dao cạo… Và một thứ đặc biệt: một chiếc USB nhỏ màu đen, cô giấu khéo dưới lớp lót đáy vali.
Chiếc USB đó chứa toàn bộ những bằng chứng mà Hương thu thập lặng lẽ suốt 2 tháng qua: ảnh, đoạn chat, video, thậm chí cả hóa đơn khách sạn. Tất cả được đặt trong một thư mục mang tên “Nếu anh còn yêu”.
Không phải để tố giác. Mà là để nhắc anh nhớ: có ai đó từng tin tưởng anh đến thế nào.
Khi Tùng kéo vali ra khỏi cửa sáng sớm hôm sau, anh quay lại hôn má vợ một cái, có phần ngại ngần. Hương chỉ mỉm cười:
– “Nhớ mang áo khoác, tối bên đó lạnh hơn mình.”
Tùng khựng lại một giây, rồi đi.
Tùng nhắn tin cho Thảo Trang khi vừa đáp xuống:
– “Anh đến rồi, đợi lấy vali xong là gặp em ngay.”
Thảo Trang trả lời kèm ảnh selfie, “Nhanh nhé, em đặt phòng rồi nè.
Tùng về khách sạn, mở vali, định thay đồ để tắm rửa. Nhưng khi dỡ lớp lót đáy để tìm ổ cắm sạc, anh phát hiện chiếc USB. Ban đầu tưởng nhầm lẫn, nhưng rồi tò mò, anh cắm thử vào laptop…..Quý độc giả xem tiếp dưới phần bình luận ![]()
![]()
![]()
Chồng bảo đi công tác nước ngoài 1 tháng rồi đi hú hí với bồ, vợ biết thừa nhưng vẫn đon đả gửi anh chiếc vali, hạ cánh được 3 tiếng thì nhân tì-nh ng/ã ng/ửa vì trong vali có…
Anh bảo đi công tác nước ngoài một tháng, nhưng lại cười nói vui vẻ trong cli//p hầu như quay cùng cô ấy – người phụ nữ mà em biết rõ hơn anh nghĩ. Em vẫn gửi vali, vẫn gấp gọn từng chiếc áo sơ mi anh thích. Vì em biết: chuyến bay đó sẽ có điểm hạ cánh… và điểm trở về.”
Hương là một người phụ nữ 34 tuổi, sống tại Hà Nội, có một công việc ổn định tại một công ty bảo hiểm. Cô không quá xuất sắc, không giàu có, cũng chẳng đặc biệt sắc nước hương trời – nhưng Hương giỏi việc nhà, kín đáo, và điềm đạm. Cô lấy chồng – Tùng – năm 27 tuổi, sau 2 năm yêu nhau. Họ có một bé trai năm nay tròn 5 tuổi, ngoan ngoãn, thích xếp hình Lego và ăn bánh tráng trộn.
Tùng làm trong ngành xây dựng, đi công trình như cơm bữa. Cũng như nhiều người đàn ông khác, anh có đôi lúc cáu bẳn, đôi lúc vô tâm, nhưng vẫn chu cấp đầy đủ, không vũ phu, không bài bạc. Hương không phàn nàn. Cô tin, hôn nhân không cần phải hoàn hảo, chỉ cần ổn định.
Thế rồi một buổi tối tháng Ba, sau khi con trai đã ngủ, Tùng nói:
– “Anh phải đi công tác Singapore một tháng, có thể lâu hơn. Gấp lắm, mai anh bay rồi.”
Hương thoáng sững người, nhưng gật đầu:
– “Ừ, để em chuẩn bị vali cho.”
Cô không hỏi chi tiết. Cô chưa bao giờ làm vậy.
Đêm đó, trong khi Tùng tắm, Hương mở laptop anh để kiểm tra lịch trình công tác giúp anh in vé. Máy không khóa. Cô chẳng cần tìm nhiều. Trong tab trình duyệt là đoạn chat Zalo với một người phụ nữ tên “Thảo Trang”, kèm ảnh hai người ngồi ăn tối dưới ánh nến.
“Mai bay nhé, em mua sẵn đồ đôi rồi. Vali để em kéo, còn em để anh kéo vào lòng!”
Tim Hương nện từng nhịp rõ ràng, không số/c , chỉ buồn. Thì ra, Singapore không chỉ có công việc. Mà cũng chẳng cần tìm hiểu gì thêm – đàn bà cảm nhận được khi nào mình không còn là trung tâm.
Hương không khóc. Cô vào phòng lấy chiếc vali vải màu xám, cái anh thích dùng vì “đựng được đồ mà không quá nặng”. Cô gấp áo sơ mi xanh anh thường mặc khi đi tiếp khách, đôi giày da nâu, vài chiếc tất, bàn chải, dao cạo… Và một thứ đặc biệt: một chiếc USB nhỏ màu đen, cô giấu khéo dưới lớp lót đáy vali.
Chiếc USB đó chứa toàn bộ những bằng chứng mà Hương thu thập lặng lẽ suốt 2 tháng qua: ảnh, đoạn chat, video, thậm chí cả hóa đơn khách sạn. Tất cả được đặt trong một thư mục mang tên “Nếu anh còn yêu”.
Không phải để tố giác. Mà là để nhắc anh nhớ: có ai đó từng tin tưởng anh đến thế nào.
Khi Tùng kéo vali ra khỏi cửa sáng sớm hôm sau, anh quay lại hôn má vợ một cái, có phần ngại ngần. Hương chỉ mỉm cười:
– “Nhớ mang áo khoác, tối bên đó lạnh hơn mình.”
Tùng khựng lại một giây, rồi đi.
Tùng nhắn tin cho Thảo Trang khi vừa đáp xuống:
– “Anh đến rồi, đợi lấy vali xong là gặp em ngay.”
Thảo Trang trả lời kèm ảnh selfie, “Nhanh nhé, em đặt phòng rồi nè.

Tùng về khách sạn, mở vali, định thay đồ để tắm rửa. Nhưng khi dỡ lớp lót đáy để tìm ổ cắm sạc, anh phát hiện chiếc USB. Ban đầu tưởng nhầm lẫn, nhưng rồi tò mò, anh cắm thử vào laptop…..
Màn hình bật sáng. Tùng bấm vào chiếc USB.
Thư mục duy nhất hiện ra: “Nếu anh còn yêu.”
Anh nhấp chuột.
Từng file mở ra như những nhát dao cắm thẳng vào lồng ngực:
ảnh chụp màn hình tin nhắn của anh với Thảo Trang,
video anh cười nói trong quán bar,
hóa đơn khách sạn cuối tuần anh nói “đi công trình xa không về được”,
thậm chí cả ảnh hai người khoác tay nhau trước gương – góc mặt quen thuộc đến mức không thể chối.
Tùng ngồi chết lặng.
Mọi lời nói dối bỗng trần trụi đến tàn nhẫn.
Ở cuối thư mục là một file văn bản. Anh run tay mở ra:
“Em biết từ lâu rồi.
Em không ghen ầm ĩ, không làm lớn chuyện, không vì em hèn –
mà vì em muốn anh tự nhìn thấy mình đã đánh đổi những gì.Trong chiếc vali này không có bùa ngải, không có thứ gì hại anh cả.
Chỉ có sự thật.Nếu sau khi xem xong, anh vẫn đủ bình thản để quay về nhà,
thì em sẽ coi như mình đã chọn nhầm người –
và sẽ mở cửa cho anh ra đi đàng hoàng.Còn nếu anh thấy xấu hổ…
thì chuyến bay này có thể là điểm hạ cánh,
nhưng không phải là điểm trở về.”
Ba tiếng trước, anh còn nhắn tin hẹn hò đầy phấn khích.
Ba tiếng sau, Tùng ngồi bất động trên mép giường khách sạn, mồ hôi lạnh thấm lưng áo.
Anh gọi cho Thảo Trang, giọng lạc đi:
– Anh… anh có việc gấp. Chắc anh không gặp em được nữa.
– Ủa? Em đặt phòng rồi mà? – cô ta khó chịu.
Tùng tắt máy.
Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình nhỏ bé đến vậy.
Đêm đó, anh không bước ra khỏi phòng.
Sáng hôm sau, Tùng đổi vé sớm nhất quay về.
Khi về đến nhà, Hương đang ngồi dưới sàn chơi xếp hình cùng con trai.
Cô ngẩng lên, ánh mắt bình thản:
– Anh về sớm thế? Công tác ổn chứ?
Tùng quỳ xuống trước mặt vợ.
Không kịch tính, không nước mắt ồn ào – chỉ là một người đàn ông cúi đầu sau khi tự soi gương mình quá lâu.
– Anh xin lỗi.
Hương nhìn anh rất lâu.
Rồi cô khẽ gật đầu:
– Em không gài bẫy anh. Em chỉ đặt vào vali… cái gương.
– Còn quay về hay không, là lựa chọn của anh.
Ngoài cửa sổ, nắng chiều rơi nhạt.
Chuyến bay kia đã hạ cánh được ba tiếng –
nhưng cú ngã ngửa thật sự của Tùng…
là khi anh nhận ra, người phụ nữ hiền lành nhất trong đời mình
cũng có giới hạn của sự nhẫn nhịn.