Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra thì…

Posted on 21/01/2026 by dtv

Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.

Tôi là Minh, người đàn ông ngoài ba mươi với thân hình gầy gò, gương mặt hốc hác và đôi mắt luôn ánh lên sự nhẫn nại. Cuộc đời tôi từng rất giản đơn và bình dị bên vợ – Thảo – trong căn nhà cấp bốn nhỏ ở vùng ngoại ô yên ả của thành phố Huế. Chúng tôi cùng là giáo viên tiểu học, không giàu có nhưng đủ sống, và quan trọng hơn hết, luôn trân quý nhau.

Biến cố ập đến vào một chiều cuối năm, khi Thảo đi chợ Tết và gặp tai nạn giao thông. Cú va chạm nghiệt ngã khiến cô tổn thương cột sống nặng, dẫn đến liệt nửa người. Khi nhận cuộc gọi từ bệnh viện, tôi còn đang đứng lớp. Vội vã lao đến nơi, tôi gần như không nhận ra vợ mình – người phụ nữ luôn rạng rỡ, năng động – giờ chỉ nằm đó, đôi mắt ầng ậng nước, miệng mấp máy chẳng thành lời.

Từ ngày Thảo nằm l/i/ệt giường, tôi xin nghỉ việc dài hạn. Từng thìa cháo, từng miếng băng, từng lần xoay trở lau người – tôi làm hết. Căn nhà nhỏ dần biến thành nơi điều trị tại gia với đầy đủ thuốc men, thiết bị, và mùi sát trùng. Nhiều người thương tình khuyên tôi gửi cô vào trung tâm chăm sóc, nhưng tôi chỉ lắc đầu: “Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được.”

Ngày nối ngày, tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, nấu ăn, chăm vợ, rồi tranh thủ nhận sửa điện tại nhà để có chút thu nhập. Tối đến, tôi ngồi bên giường, đọc sách cho cô nghe, xoa bóp tay chân mong có ngày dây thần kinh hồi phục. Có lần, ngón tay cô khẽ động đậy – một phản ứng nhỏ nhưng khiến tôi rưng rưng, như thấy phép màu.

Thảo gần như không nói. Cô sống trong sự im lặng kéo dài, chỉ đôi khi gật đầu hoặc lặng lẽ khóc. Tôi tin đó là biểu hiện của sự bất lực – và cũng là sự cảm động. Tôi không nghi ngờ. Tôi chỉ thương.

Dần dần, họ hàng hai bên cũng không còn ghé thăm nhiều như trước. Có người thẳng thắn bảo tôi buông tay, sống cho mình. Nhưng tôi không trách. Tôi hiểu, chăm người bại liệt là hành trình dài và đơn độc, không phải ai cũng đủ sức đi hết cùng mình.

Cuộc sống trôi chậm rãi trong một vòng quay quen thuộc. Cho đến buổi chiều hôm ấy…

Trên đường đến tiệm sửa điện, tôi bỗng nhớ ra để quên ví. Trong đó có giấy tờ quan trọng và cả tiền khách đã thanh toán. Tôi quay xe về nhà, chỉ nghĩ sẽ ghé lấy rồi đi ngay. Nhưng khi mở cửa bước vào, tôi chết đứng tại chỗ.

Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ, hắt vào phòng. Và chính vệt sáng ấy đã phơi bày tất cả: một cảnh tượng không thể ngờ, không thể tưởng tượng, không thể tha thứ.

Căn phòng mà suốt 5 năm tôi xem là nơi tận tụy, nơi chứng minh tình yêu và hy vọng, giờ đây… phản bội tôi bằng sự thật phũ phàng đến cay nghiệt..

Trước mắt tôi, Thảo không còn nằm bất động trên giường với gương mặt u sầu thường lệ. Cô ấy đang đứng – đúng vậy, cô ấy đang đứng vững vàng trên đôi chân của mình.

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Cạnh cô ấy là một người đàn ông lạ mặt. Họ đang cùng nhau thu dọn quần áo, nhét vội vã vào một chiếc vali lớn đặt trên giường. Tiếng cười khúc khích vang lên, thứ âm thanh mà suốt 5 năm qua tôi chưa từng được nghe, giờ đây nghe chát chúa như tiếng mảnh kính vỡ đâm vào màng nhĩ.

“Nhanh lên anh, lão ấy sắp về rồi. Mang hết số tiền lão giấu trong tủ đi, chúng ta sẽ vào Nam làm lại từ đầu.” – Giọng Thảo lanh lảnh, khỏe mạnh, không hề có chút yếu ớt của người bệnh.

Tôi đánh rơi chiếc chìa khóa xe xuống sàn nhà. Tiếng “keng” khô khốc khiến hai người họ giật mình quay lại.

Thảo chết trân. Gương mặt cô ấy cắt không còn giọt máu, đôi tay đang cầm xấp tiền – số tiền tôi chắt bóp từ những buổi thức đêm sửa điện để mua thuốc cho cô ấy – run rẩy kịch liệt.


Sự thật nghiệt ngã

Tôi không gào thét, cũng không lao vào cấu xé. Sức lực tôi như bị rút cạn. Tôi thều thào, giọng lạc đi: “Thảo… từ bao giờ?”

Hóa ra, Thảo đã hồi phục từ hai năm trước nhờ một đợt vật lý trị liệu âm thầm khi tôi đi làm vắng nhà. Người đàn ông kia là người yêu cũ của cô ấy. Họ đã liên lạc lại và lén lút qua lại ngay trong chính căn nhà mà tôi đã đổ mồ hôi, nước mắt để gìn giữ. Cô ấy giả vờ bại liệt để được tôi phục dịch, để có người làm “bảo mẫu” không công, cung cấp tiền bạc trong lúc gã kia còn lông bông.

“Minh… em… anh nghe em giải thích…” – Thảo lắp bắp, bước tới định nắm lấy tay tôi.

Tôi lùi lại, nhìn cô ấy như nhìn một người lạ. Năm năm qua, tôi nâng niu cô ấy như báu vật, chấp nhận đánh đổi cả thanh xuân, sự nghiệp để đổi lấy một cái động đậy ngón tay giả tạo. Tôi đã sống trong một vở kịch hoàn hảo mà mình là khán giả duy nhất, cũng là kẻ khờ khạo nhất.


Sự giải thoát muộn màng

Tôi im lặng bước đến bên tủ, lấy ra chiếc ví mình đã để quên. Tôi không nhìn họ thêm một lần nào nữa.

“Hai người đi đi.” – Tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Số tiền đó, coi như tôi trả lương cho cô vì đã diễn một vở kịch quá đạt suốt 5 năm qua. Đừng bao giờ để tôi thấy mặt nữa.”

Thảo và gã đàn ông kia vội vã kéo vali chạy khỏi nhà như những kẻ trộm bị bắt quả tang. Căn nhà bỗng chốc trở nên thênh thang và lạnh lẽo đến cùng cực.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, nhìn vào khoảng không. Đau không? Có chứ. Uất hận không? Rất nhiều. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi bỗng thấy nhẹ bẫng. Sợi dây xích mang tên “trách nhiệm” và “hy vọng hão huyền” trói buộc tôi suốt nửa thập kỷ qua đã tự đứt tung.

Chiều hôm đó, tôi không đi sửa điện nữa. Tôi mở toang tất cả các cửa sổ để mùi thuốc sát trùng và không khí u ám bay đi hết. Tôi cầm cây chổi, bắt đầu quét dọn lại từng góc nhà.

Ánh hoàng hôn xứ Huế nhuộm đỏ cả gian phòng. Ngày mai, tôi sẽ quay lại trường học, xin tiếp tục đứng lớp. Tôi vẫn là Minh, vẫn là người đàn ông ngoài ba mươi với đôi mắt nhẫn nại, nhưng từ nay, tôi sẽ sống cho chính mình.

Cánh cửa cuộc đời cũ đã đóng lại, đau đớn và phũ phàng, nhưng phía sau nó là một con đường khác – nơi tôi không còn phải cõng trên lưng một bóng ma của sự lừa dối.

Bài viết mới

  • CĐV Trung Quốc phản ứng bất ngờ sau hành động xin lỗi của Đình Bắc: Không ngờ lại như vậy!
  • Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra thì…
  • Con gà trống hỏi cưới và lời tuyên bố động trời của nhà gái
  • Thắng thuyết phục 3-0, cầu thủ Trung Quốc phát biểu 1 câu QUÁ THẤM về tuyển U23 Việt Nam
  • Phỏng vấn HLV Kim Sang-sik sau trận thua của U23 Việt Nam: “Đây chưa phải kết thúc, chúng tôi sẽ nhanh chóng xốc lại tinh thần”

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×