CÁI GIÁ CỦA SỰ “MƯỢN GIỐNG”: BẢN ÁN 15 NĂM VÀ CUỘC ĐOÀN TỤ ĐẦY NƯỚC MẮT
Năm 25 tuổi, Mai là một người đàn bà thép trong giới kinh doanh. Thông minh, quyết đoán và tôn sùng chủ nghĩa độc thân, Mai nhìn những cuộc hôn nhân xung quanh như những chiếc lồng giam cầm sự tự do. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, cô vẫn khao khát được làm mẹ. Mai không cần một người chồng, nhưng cô cần một đứa con có bộ gen hoàn hảo.
Và cô đã chọn Quân – anh đồng nghiệp cùng phòng. Quân hiền lành, giỏi giang, gương mặt chữ điền cương trực và quan trọng nhất là anh có một gia đình kiểu mẫu. Mai biết mình ích kỷ, biết Quân có vợ hiền con ngoan, nhưng cô tự huyễn hoặc rằng mình chỉ “mượn” một đêm, không ràng buộc, không phá hoại, thì sẽ không ai bị tổn thương.
Một đêm sai lầm và lời chia tay tàn nhẫn
Mai dùng sự khéo léo và cả những “cái bẫy” tâm lý để đưa Quân vào tròng trong một đêm liên hoan say khướt. Sau đêm đó, Quân sống trong dằn vặt, anh muốn chịu trách nhiệm, muốn thú nhận. Nhưng Mai lạnh lùng tuyên bố: “Tôi có thai rồi. Nhưng đứa con này là của riêng tôi. Anh không cần lo lắng, cũng đừng tìm tôi nữa. Chúng ta kết thúc tại đây.”
Mai xin nghỉ việc ngay lập tức, cắt đứt mọi liên lạc và dọn đến một thành phố khác. Cô nuôi con bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người đàn bà đơn thân giàu có. Con trai cô, bé Duy, càng lớn càng giống Quân như đúc, thông minh và hiểu chuyện. Mai tự đắc rằng mình đã thắng cuộc đời.
Tuổi 40 và nỗi cô đơn rực rỡ
Thời gian trôi qua, Duy bước vào tuổi dậy thì, bắt đầu đi học nội trú. Ngôi biệt thự rộng lớn chỉ còn mình Mai với bóng tối. Ở tuổi 40, khi tiền bạc không còn là vấn đề, Mai bắt đầu sợ sự cô quạnh. Cô thèm một bàn tay đàn ông sửa giúp cái bóng đèn cháy, thèm một giọng nói trầm ấm trong bữa cơm chiều.
Trong một phút bốc đồng và muốn khẳng định giá trị bản thân, Mai đăng ký tham gia một chương trình truyền hình thực tế về tìm kiếm bạn đời cho những người thành đạt độc thân. Trên sóng truyền hình, cô kể về hành trình làm mẹ đơn thân đầy kiêu hãnh, về việc cô đã “tự thân vận động” để có một đứa con hoàn hảo mà không cần đàn ông.
Cô không ngờ rằng, buổi phát sóng đó đã lọt vào mắt Quân – lúc này đã là một người đàn ông trung niên với mái đầu điểm bạc, đang ngồi cạnh vợ mình trên chiếc ghế sofa cũ.

Cuộc đánh ghen không tiếng chửi thề
Một tuần sau khi chương trình phát sóng, Mai đang tưới cây trong sân thì một chiếc xe đỗ xịch trước cửa. Một người phụ nữ sang trọng, quý phái bước xuống, đi cùng là một người đàn ông mà Mai nhìn thấy thôi đã muốn khuỵu ngã: Quân.
Vợ Quân bước vào phòng khách nhà Mai, không hề có sự giận dữ hay la hét. Chị đặt lên bàn một tập hồ sơ. Đó là ảnh chụp màn hình chương trình truyền hình và cả những tấm hình cũ ở công ty năm xưa.
“Chào chị Mai, tôi là Lan, vợ của Quân,” người phụ nữ lên tiếng, giọng bình thản nhưng uy lực. “Tôi đến đây không phải để đòi chồng, cũng không phải để đánh ghen theo kiểu hạ đẳng. Tôi đến để cảm ơn chị vì đã giữ cho chồng tôi một ‘bí mật’ suốt 15 năm qua, nhưng cũng đến để đòi lại công bằng cho những năm tháng dằn vặt của anh ấy.”
Mai run rẩy: “Chị… chị biết từ bao giờ?”
Lan mỉm cười cay đắng: “Chồng tôi không phải kẻ tồi. Đêm đó anh ấy về nhà đã quỳ xuống khóc lóc thú nhận với tôi tất cả. Chúng tôi đã định đi tìm chị, nhưng chị biến mất quá nhanh. 15 năm qua, anh ấy sống trong sự sám hối, hì hục làm lụng để bù đắp cho mẹ con tôi vì mặc cảm tội lỗi. Hóa ra, chị coi con người là công cụ, coi chồng tôi là ‘giống’ để mượn, còn chị lại tự hào về sự độc thân cao thượng trên tivi?”
Quân lúc này mới lên tiếng, giọng nghẹn lại: “Mai, sao em có thể tàn nhẫn thế? Duy là con tôi, em không có quyền tước đi người cha của nó chỉ vì sự ích kỷ của mình.”
Cái kết bất ngờ: Sự tha thứ hay bản án lương tâm?
Mai chuẩn bị tâm thế cho một cuộc đánh ghen nảy lửa, một vụ kiện tụng giành con, hoặc ít nhất là những lời sỉ nhục. Nhưng không.
Lan đứng dậy, nắm lấy tay chồng mình rồi nhìn thẳng vào mắt Mai: “Chị muốn tìm chồng trên truyền hình vì cô đơn? Đó là cái giá chị phải trả cho việc coi thường tình cảm gia đình. Chúng tôi sẽ không kiện chị, cũng không bắt chị trả con. Nhưng từ hôm nay, Quân sẽ có quyền thăm Duy với tư cách là người chú, hoặc người bạn, tùy vào cách chị giải thích với nó. Tôi cho phép chồng mình thực hiện trách nhiệm của một người cha, không phải vì chị, mà vì đứa trẻ không có tội.”
Lan quay sang chồng: “Anh có 30 phút để nhìn qua phòng của con trai mình, rồi chúng ta về. Các con ở nhà đang đợi cơm.”
Nhìn bóng dáng vợ chồng Quân rời đi, Mai sụp đổ hoàn toàn giữa phòng khách lộng lẫy. Cô nhận ra mình đã sai lầm khủng khiếp. Cô cứ ngỡ mình là người phụ nữ hiện đại, làm chủ cuộc chơi, nhưng thực tế cô mới là người thua cuộc thảm hại nhất.
Vợ Quân – người phụ nữ mà cô từng coi là “nạn nhân” yếu thế – lại là người có tấm lòng bao dung và bản lĩnh nhất. Lan không giữ chồng bằng sự kiểm soát, mà bằng sự vị tha khiến Quân cả đời không dám phản bội thêm lần nữa.
Mai đứng một mình trong ngôi nhà rộng lớn, chiếc tivi vẫn đang phát lại đoạn giới thiệu về cô – một người phụ nữ thành đạt đang tìm kiếm tình yêu. Nhưng giờ đây, cô biết rằng, sẽ chẳng có người đàn ông nào dám bước vào cuộc đời một người đàn bà đã từng dùng sự dối trá để xây dựng hạnh phúc ảo ảnh.
Bài học muộn màng cho Mai chính là: Con cái không phải là món đồ để mượn, và hạnh phúc không bao giờ có chỗ cho kẻ xây dựng nó trên sự lừa dối và nỗi đau của người khác.