Cả xóm kính nể khi người vợ trẻ chăm chồng li;/ệt suốt 12 năm không rời, ai ngờ trong đến ngày chồng qu;;a đ//ời, không ai được vào phúng viếng, dân làng gọi công an thì bẽ bàng ch;/ết lặng trước sự thật trong căn nhà ấy…
Suốt 12 năm trời, căn nhà nhỏ cuối xóm Cầu Rào trở thành biểu tượng của lòng thủy chung son sắt. Ai cũng nể phục chị Dung – người phụ nữ mới ngoài ba mươi khi ta/i n/ạn bất ngờ khiến chồng chị, anh Lâm, trở thành người thực vật.
Chị nghỉ hẳn công việc ở thị xã, về quê, vừa cày ruộng thuê, vừa chăm chồng từng muỗng cháo, từng giọt thuốc. Không ai từng nghe chị than nửa lời. Đôi mắt chị lúc nào cũng đỏ hoe, nhưng sáng lên niềm quyết tâm kỳ lạ. Dân làng bảo nhau:
– “Phước đức nhà thằng Lâm to thật, lấy được người vợ như thế…”
Ngày anh Lâm qu;a đ;ời.
Tin anh m;;ất lan khắp xóm. Cả làng kéo đến, từ cụ già đến trẻ con, ai cũng xót thương. Người ta mang nhang đèn, tiền ph;úng, hoa trắng chất đầy lối vào.
Nhưng đến nơi, họ ch/;ết lặng.
Không có bàn thờ. Không có ảnh thờ. Không có áo tang.
Thay vào đó là một tờ giấy thông báo lạnh lùng dán trước cửa:
“Anh Lâm đã được đưa đi hỏa táng ngay trong đêm. Không tổ chức tang lễ. Đề nghị không làm phiền.”
Sữn;g s;ờ. Phẫ/n n/ộ. Mọi người xúm lại gõ cửa. Mãi một lúc sau, chị Dung mới bước ra, tiều tụy nhưng sắc mặt bình thản đến lạnh lùng.
Một người thân bên gia đình chồng, sau khi không vào được viếng, đã gọi công an. Và rồi, những gì được phát hiện trong căn nhà khiến cả làng b;/àng ho//àng..Xem tiếp tại bình luận![]()
![]()
![]()
Cả xóm kính nể khi người vợ trẻ chăm chồng li;/ệt suốt 12 năm không rời, ai ngờ trong đến ngày chồng qu;;a đ//ời, không ai được vào phúng viếng, dân làng gọi công an thì bẽ bàng ch;/ết lặng trước sự thật trong căn nhà ấy…
Suốt 12 năm trời, căn nhà nhỏ cuối xóm Cầu Rào trở thành biểu tượng của lòng thủy chung son sắt. Ai cũng nể phục chị Dung – người phụ nữ mới ngoài ba mươi khi ta/i n/ạn bất ngờ khiến chồng chị, anh Lâm, trở thành người thực vật.
Chị nghỉ hẳn công việc ở thị xã, về quê, vừa cày ruộng thuê, vừa chăm chồng từng muỗng cháo, từng giọt thuốc. Không ai từng nghe chị than nửa lời. Đôi mắt chị lúc nào cũng đỏ hoe, nhưng sáng lên niềm quyết tâm kỳ lạ. Dân làng bảo nhau:
– “Phước đức nhà thằng Lâm to thật, lấy được người vợ như thế…”
Ngày anh Lâm qu;a đ;ời.
Tin anh m;;ất lan khắp xóm. Cả làng kéo đến, từ cụ già đến trẻ con, ai cũng xót thương. Người ta mang nhang đèn, tiền ph;úng, hoa trắng chất đầy lối vào.
Nhưng đến nơi, họ ch/;ết lặng.
Không có bàn thờ. Không có ảnh thờ. Không có áo tang.
Thay vào đó là một tờ giấy thông báo lạnh lùng dán trước cửa:
“Anh Lâm đã được đưa đi hỏa táng ngay trong đêm. Không tổ chức tang lễ. Đề nghị không làm phiền.”
Sữn;g s;ờ. Phẫ/n n/ộ. Mọi người xúm lại gõ cửa. Mãi một lúc sau, chị Dung mới bước ra, tiều tụy nhưng sắc mặt bình thản đến lạnh lùng.

Một người thân bên gia đình chồng, sau khi không vào được viếng, đã gọi công an. Và rồi, những gì được phát hiện trong căn nhà khiến cả làng b;/àng ho//àng..