
Gemini đã nói
Ông đặt tập tài liệu trước mặt mẹ, đôi bàn tay từng trải của ông miết nhẹ lên lớp bìa da như đang vuốt ve những năm tháng thăng trầm đã qua. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên. Mẹ tôi, bà Mai, nhìn tập tài liệu với ánh mắt đầy hy vọng, đôi môi khẽ nở một nụ cười tự mãn như thể bà đã cầm chắc phần thắng. Bà tin rằng, với một người đàn ông nặng tình như bố, mười hai năm xa cách cũng chỉ là một giấc ngủ dài, và giờ là lúc đánh thức nó bằng vẻ đẹp vẫn còn mặn mà của bà.
Bố tôi hít một hơi thật sâu, giọng ông trầm ấm nhưng vang vọng:
-
Mai à, đây không phải là giấy đăng ký kết hôn mới, cũng không phải là thỏa thuận ly hôn với Lan. Đây là hồ sơ bệnh án và nhật ký tài chính của gia đình mình trong suốt mười hai năm qua.
Bà Mai khựng lại, nụ cười trên môi nhạt dần. Bố tôi lật từng trang giấy:
-
Mười hai năm trước, khi em rời đi, anh không chỉ mất tiền. Anh bị chẩn đoán suy kiệt tâm lý và phải điều trị dài hạn. Nam khi đó mới mười tuổi, nó đã phải tự nấu mì tôm ăn qua ngày trong khi anh nằm bẹp trên giường vì tuyệt vọng. Em nói em không thể sống “thế này”, nhưng em có bao giờ hỏi xem bố con anh đã sống “thế nào” không?
Bố chỉ tay vào một tờ hóa đơn đã ố vàng từ bảy năm trước:
-
Đây là số tiền Lan đã bán đi căn nhà của bố mẹ cô ấy để trả nợ nốt phần tiền còn lại cho anh khi công ty cũ bị kiện. Và đây là những trang nhật ký Lan viết khi Nam thi đại học, cô ấy đã thức trắng đêm để lo cho nó vì nó bị sốt xuất huyết, trong khi anh đang đi công tác xa.
Bà Mai bắt đầu run rẩy, giọng bà yếu ớt:
-
Anh Tùng… em biết em sai. Nhưng giờ em đã về, em sẽ bù đắp. Em vẫn yêu anh, và Nam vẫn cần mẹ ruột…
Bố tôi nhìn thẳng vào mắt bà, ánh mắt không có sự giận dữ, chỉ có một sự bao dung đến tột cùng, nhưng đó là sự bao dung của một người đã bước qua phía bên kia của nỗi đau:
-
Lan không chỉ là người vợ, cô ấy là ân nhân, là linh hồn của ngôi nhà này. Em nói em muốn “xây dựng lại tổ ấm”, nhưng Mai ơi, tổ ấm không phải là một viên gạch có thể tháo ra rồi lắp lại khi em thấy tiện. Tổ ấm là cây xanh, phải tưới tắm bằng mồ hôi và cả nước mắt trong những ngày nắng cháy thì nó mới có bóng mát cho hôm nay.
Bố đứng dậy, bước đến bên cạnh cô Lan – người từ nãy đến giờ vẫn ngồi lặng lẽ ở góc ghế sofa, đôi mắt hơi rưng rưng nhưng bờ vai vẫn vững vàng. Bố nắm lấy tay cô, đan chặt những ngón tay mình vào tay người phụ nữ đã cùng ông đi qua bão giông.
-
Anh đồng ý cho em ở lại đêm đó vì anh muốn con trai mình thấy rằng bố nó không phải là kẻ hận thù. Anh đồng ý đưa em đi ăn tối một lần vì anh muốn nói rõ ràng mọi chuyện trong không gian lịch sự nhất, để giữ lại chút tự trọng cuối cùng cho em. Anh vội vã đồng ý gặp lại em không phải vì “nối lại tình xưa”, mà vì anh muốn chấm dứt dứt điểm bóng ma quá khứ đã ám ảnh anh suốt mười hai năm.
Bố nhìn mẹ ruột tôi, dứt khoát:
-
Ngày mai, anh đã đặt cho em một phòng khách sạn gần đây và gửi vào tài khoản em một số tiền đủ để em ổn định cuộc sống trong vài tháng tới. Đó là nghĩa cũ, cũng là sự trả ơn vì em đã sinh ra Nam cho anh. Nhưng sau đó, xin em đừng quay lại đây nữa. Gia đình của anh chỉ có ba người: Anh, Lan và Nam.
Mẹ tôi sụp đổ. Bà nhìn sang tôi, hy vọng tìm thấy một chút mủi lòng từ đứa con mà bà đã bỏ rơi. Nhưng tôi chỉ nhìn bà bằng ánh mắt xa lạ. Tôi yêu mẹ, nhưng tình yêu đó đã chết cùng với con búp bê rách năm nào. Người mẹ đã thực sự cứu vớt cuộc đời tôi, người đã dạy tôi cách tin vào tình yêu một lần nữa, chính là người phụ nữ đang đứng cạnh bố tôi lúc này.
Bà Mai lẳng lặng đứng dậy, không cầm theo chiếc chăn mà cô Lan đã đắp cho. Bà đi ra phía cửa, dáng người nhỏ bé tan dần vào làn mưa trắng xóa. Cánh cửa khép lại, tiếng khóa lạch cạch vang lên như một dấu chấm hết thực sự cho một chương cũ của cuộc đời.
Trong căn phòng khách ấm áp, cô Lan nhìn bố, định nói điều gì đó nhưng bố đã ôm lấy cô thật chặt. Tôi bước lại gần, vòng tay ôm lấy cả hai người.
-
Mẹ Lan, sáng mai mẹ nấu món bún cá nhé? Con nhớ vị mẹ nấu quá.
Cô Lan bật khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô vỗ về tôi:
-
Được, mẹ nấu cho hai bố con.
Cơn mưa ngoài kia vẫn trút xuống, nhưng trong lòng tôi, trời đã bắt đầu hửng nắng. Tôi nhận ra rằng, máu mủ là duyên nợ, nhưng sự chân thành và hy sinh mới thực sự là sợi dây gắn kết một gia đình. Bố tôi đã không chọn người phụ nữ ông từng yêu, ông chọn người phụ nữ đã yêu ông khi ông không còn gì cả. Và tôi, tôi chọn người mẹ đã không bỏ rơi tôi khi tôi chỉ là một đứa trẻ vụng về và đau khổ.
Mười hai năm trước, mẹ đi mang theo sự kiêu hãnh. Mười hai năm sau, mẹ về với sự hối hận. Nhưng thời gian là thứ không bao giờ quay lại, và tình yêu, một khi đã bị tổn thương đến mức tuyệt vọng, sẽ tự tìm cách mọc lên một mầm sống mới ở một mảnh đất tử tế hơn.
Thông điệp của câu chuyện: Tình cảm gia đình không chỉ nằm ở quan hệ huyết thống, mà nằm ở sự hiện diện và cùng nhau vượt qua khó khăn. Lòng trắc ẩn của người bố và sự vững vàng của người con chính là bài học về lòng biết ơn đối với người đã ở bên mình lúc gian nan nhất.