Hóa ra những chuyến du lịch, những lần chi tiêu thoải mái gần đây… đều từ số tiền đó

Gần 1 năm trước, chồng tôi gặp tai nạn giao thông, nằm viện hơn 2 tháng. Tiền tiết kiệm chẳng có bao nhiêu, vay mượn khắp nơi mới xoay được gần 100 triệu. Đến giờ vẫn chưa trả hết, tháng nào cũng phải dè sẻn từng đồng. Vậy mà dạo gần đây, tôi để ý thấy bố mẹ chồng thay đổi hẳn.
Ông bà trước nay sống tiết kiệm, đi đâu cũng tính toán kỹ vì thu nhập của ông bà chỉ đến từ mấy luống rau, củ và 2 cây táo. Thế mà mấy tháng nay, hết đi Sapa lại đến Đà Nẵng, Quy Nhơn, Đà Lạt rồi còn dự định đi Phú Quốc. Mỗi lần gọi điện hỏi thăm, bà chỉ cười cười, bảo “Xuất miễn phí của hội người cao tuổi ấy mà, già rồi thì phải hưởng thụ”. Tôi nghe mà vừa mừng vừa chạnh lòng. Mừng vì ông bà còn sức khỏe để đi đây đi đó, nhưng trong lòng lại có chút gì đó khó tả.
Ban đầu tôi không nghĩ gì nhiều, nhưng về sau thấy ông bà đi nhiều quá, toàn những địa điểm xa, đẹp nên tôi không hiểu sao lại miễn phí nhiều như thế?
Cho đến một buổi chiều, tôi ra đầu ngõ mua ít rau thì gặp bà bán vé số quen. Bà ấy nhìn tôi, hỏi thăm vài câu rồi buột miệng: “Nhà cô dạo này sướng nhé, bố mẹ chồng trúng lớn, thế nào chả chia cho nhà cô vài trăm triệu”.

Ảnh minh họa
Tôi ngẩn người, hỏi kỹ ra mới biết, cách đây mấy tháng, ông bà trúng xổ số gần 500 triệu. Không phải ít, cũng không phải quá lớn, nhưng đủ để thay đổi cuộc sống của một gia đình như chúng tôi. Tôi đứng đó, nghe mà thấy trong lòng lẫn lộn đủ thứ cảm xúc.
Hóa ra những chuyến du lịch, những lần chi tiêu thoải mái gần đây… đều từ số tiền đó. Nhưng ông bà không nói với ai, kể cả vợ chồng tôi, thậm chí còn nói dối.
Tối hôm đó, tôi về nhà mà đầu óc cứ quay cuồng. Tôi không trách ông bà vì tiền đó là của họ, họ có quyền tiêu thế nào cũng được. Nhưng nghĩ đến khoản nợ gần 100 triệu của vợ chồng mình, nghĩ đến những đêm hai vợ chồng tính toán xem tháng này trả được bao nhiêu, còn thiếu bao nhiêu, tôi lại thấy nghèn nghẹn.
Chồng tôi vẫn chưa biết chuyện này. Anh vốn hiền, lại kính trọng bố mẹ, nếu biết chắc cũng chỉ cười trừ cho qua.
Tôi không cần ông bà phải cho chúng tôi một nửa, chỉ là lúc này chúng tôi đang nợ nần, vất vả. Giá mà không nợ gì thì chúng tôi cũng đủ ăn đủ mặc, không đến mức dòm ngó tiền hưởng thụ tuổi già của ông bà.
Tôi thật không biết phải mở miệng nói với bố mẹ chồng như thế nào để ông bà giúp đỡ chúng tôi trả cho xong nợ này?
Tôi mang nỗi lòng ấy trĩu nặng suốt cả tuần trời. Mỗi khi nhìn thấy tấm ảnh mẹ chồng đăng lên mạng xã hội, khoe cảnh đang ăn hải sản ở một resort sang trọng, hay cảnh bố chồng hớn hở trong bộ quần áo mới tinh, tôi lại thấy mắt mình cay xè. Không phải tôi ghen tị với sự sung sướng của ông bà, mà tôi đau cho chồng tôi – người con trai hiếu thảo đến mức mù quáng. Anh ấy vẫn đi làm từ sáng sớm đến tối mịt, vết sẹo sau vụ tai nạn đôi khi còn nhức nhối lúc trái gió trở trời, vậy mà tối về vẫn cặm cụi nhận thêm việc sửa máy tính để mong trả xong món nợ 100 triệu kia nhanh hơn một chút.
1. Cuộc nói chuyện ngầm định
Một buổi tối, khi chồng đã ngủ say vì mệt, tôi ngồi cộng lại sổ sách. Số nợ gốc còn 70 triệu, lãi mẹ đẻ lãi con khiến con số cứ vơi lại đầy. Tôi quyết định không thể im lặng thêm nữa. Sáng hôm sau, tôi lấy cớ có việc đi ngang qua nhà bố mẹ chồng, ghé vào thăm ông bà.
Căn nhà nhỏ vốn đơn sơ nay đã sắm thêm cái tivi đời mới to đùng, bộ bàn ghế gỗ cũng được thay bằng sofa da bóng loáng. Mẹ chồng tôi đang ngồi chọn váy áo cho chuyến đi Phú Quốc sắp tới. Thấy tôi vào, bà hơi giật mình, vội giấu mấy xấp tiền mới vào ngăn kéo: — Ơ, con dâu sang chơi à? Sao không bảo trước để mẹ đi chợ? Tôi mỉm cười nhạt, ánh mắt lướt qua ngăn kéo ấy rồi dừng lại ở gương mặt mẹ chồng: — Mẹ ạ, dạo này con thấy mẹ trẻ ra hẳn. Đi du lịch nhiều có khác. Con sang gửi mẹ ít hoa quả, sẵn tiện… con muốn hỏi mẹ một chuyện.
Bà bắt đầu lúng túng, tay mân mê tà áo: — Ừ, thì… hội người cao tuổi họ ưu ái mẹ quá, con xem, già rồi cũng có cái sướng. Tôi không vòng vo nữa: — Mẹ ơi, cô bán vé số đầu ngõ kể với con rồi. Con biết ông bà trúng số. Con sang không phải để đòi chia tiền, nhưng mẹ biết đấy, anh Hưng (chồng tôi) tai nạn vẫn còn nợ nần chồng chất. Sức khỏe anh ấy chưa ổn hẳn mà vẫn phải cày cuốc ngày đêm. Mẹ có thể cho vợ chồng con vay một ít để trả nợ trước được không? Sau này chúng con làm lụng trả lại ông bà dần dần.
Bà lặng đi một lúc, ánh mắt tránh sang chỗ khác. Vừa lúc đó, bố chồng tôi ở trong nhà đi ra, giọng ông đanh lại: — Vay mượn cái gì? Tiền đó là lộc trời cho chúng tao dưỡng già. Chúng mày trẻ khỏe thì phải tự đi mà làm mà trả nợ chứ. Lúc sướng sao không thấy biếu chúng tao đồng nào, lúc khổ lại chạy về nhòm ngó tiền của ông bà già? Chúng tao đã vất vả cả đời nuôi thằng Hưng rồi, giờ đến lúc chúng tao được hưởng.
Câu nói của bố chồng như một nhát dao chém đứt sợi dây tình cảm mỏng manh cuối cùng. Tôi đứng dậy, chào ông bà một câu rồi ra về. Tôi hiểu, lòng tham và sự hưởng thụ ích kỷ đã che mờ đi tình cốt nhục.
2. Sự thật phũ phàng và nhân quả nhãn tiền
Cuộc đời vốn có những sự xoay chuyển mà người ta không thể ngờ tới. Ba tháng sau, khi số tiền trúng số gần như đã bị “nướng” sạch vào những chuyến du lịch xa hoa, những bữa tiệc linh đình với bạn bè và cả những trò cá độ nhỏ lẻ mà bố chồng tôi bị lôi kéo tham gia, tai họa bỗng ập xuống.
Bố chồng tôi đột ngột lên cơn tai biến ngay trong chuyến đi Phú Quốc. Mẹ chồng tôi hoảng loạn gọi điện cho chúng tôi, giọng run bần bật: — Con ơi, bố con cấp cứu rồi! Bác sĩ bảo phải mổ gấp, tiền viện phí ban đầu họ đòi mấy chục triệu, mẹ… mẹ không còn đồng nào trong người cả!
Lúc đó, tôi và chồng đang ngồi ăn bữa cơm đạm bạc với đậu phụ và rau muống. Chồng tôi vừa nghe tin thì buông bát, mặt tái mét. Anh định chạy đi vay mượn tiếp nhưng tôi giữ tay anh lại. Tôi kể hết cho anh nghe chuyện ông bà trúng số và cuộc nói chuyện tuyệt tình của bố ngày hôm đó.
Chồng tôi lặng đi. Anh gục đầu xuống bàn, đôi vai run lên. Không phải anh hận, mà là anh quá đau lòng vì sự bạc bẽo của cha mẹ mình. Nhưng cuối cùng, anh vẫn ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe: — Vợ ơi, dù họ có thế nào, họ vẫn là bố mẹ anh. Anh không thể để bố chết.
Chúng tôi gom góp hết số tiền tiết kiệm vừa đủ trả nợ một phần, cộng với việc bán đi chiếc xe máy duy nhất của hai vợ chồng để lo viện phí cho bố. Khi chúng tôi có mặt ở bệnh viện, mẹ chồng tôi đang ngồi sụp xuống sàn nhà, tóc tai rũ rượi. Số tiền trúng số 500 triệu kia, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã bay sạch theo những chuyến “hưởng thụ” mù quáng, đến một đồng đóng tiền viện phí lúc lâm chung cũng không còn.
3. Bài học từ sự vô ơn
Sau ca đại phẫu, bố chồng tôi qua khỏi nhưng ông bị liệt nửa người. Ngồi trên xe lăn, ông không còn vẻ oai vệ, đanh thép như cái ngày quát đuổi tôi ra khỏi nhà. Ông bà giờ đây trắng tay, nợ nần chồng chất thêm vì chi phí hậu phẫu.
Mẹ chồng tôi bây giờ mới hối hận. Bà nắm lấy tay tôi, nước mắt ngắn dài: — Mẹ xin lỗi hai con… Mẹ già rồi mà nông nổi, thấy tiền là mờ mắt, cứ tưởng tiền đó là mãi mãi nên chỉ biết hưởng cho riêng mình. Giờ thì báo ứng rồi con ạ…
Tôi nhìn ông bà, lòng không thấy hả hê, chỉ thấy một nỗi buồn mênh mông. Tôi nói nhẹ nhàng: — Số tiền đó là của ông bà, ông bà tiêu hết là quyền của ông bà. Nhưng nếu ngày đó ông bà bớt đi một chuyến đi, cho anh Hưng vay một phần để anh ấy bớt áp lực, thì có lẽ sức khỏe anh ấy đã tốt hơn, và lúc ông bà gặp chuyện, gia đình mình cũng không đến mức khốn cùng thế này.
4. Kết thúc để làm lại
Vợ chồng tôi đón ông bà về ở chung để tiện chăm sóc. Số nợ của chúng tôi từ 100 triệu nay đã tăng lên gần 200 triệu vì gánh thêm tiền bệnh của bố. Nhưng lạ thay, trong gian nhà chật chội ấy, tôi lại thấy nhẹ lòng hơn trước.
Bố chồng tôi từ một người gia trưởng, ích kỷ, nay mỗi ngày đều chăm chỉ tập vật lý trị liệu với sự giúp đỡ của con trai. Ông không còn nói về tiền bạc hay hưởng thụ nữa. Mỗi khi thấy chồng tôi đi làm về mệt mỏi, ông lại nhìn anh với ánh mắt đầy hối lỗi và yêu thương. Đó có lẽ là “khoản tiền” quý giá nhất mà ông bà nhận được sau vụ trúng số hụt hẫng kia.
Nhân quả trong câu chuyện này không phải là sự nghèo đói hay bệnh tật, mà chính là sự thức tỉnh. Tiền bạc có thể đến rồi đi như một cơn gió, nhưng tình nghĩa gia đình nếu đã bị lòng tham băm nát thì khó lòng hàn gắn. Ông bà đã mất đi 500 triệu, nhưng bù lại, qua biến cố, họ đã nhận ra đâu mới là chỗ dựa thật sự của đời mình.
Còn tôi, tôi học được cách buông bỏ sự oán hận. Tôi nhận ra rằng, nếu tôi cũng ích kỷ như ông bà ngày đó, bỏ mặc họ lúc lâm nguy, thì tôi cũng chẳng khác gì họ. Chúng tôi vẫn nợ nần, vẫn vất vả, nhưng chúng tôi đang được sống với lương tâm thanh thản. Và tôi tin, chỉ cần hai vợ chồng đồng lòng, số nợ kia rồi cũng sẽ trả xong, vì chúng tôi đang sở hữu thứ tài sản vô giá nhất: đó là sự tử tế và lòng hiếu thảo.
Gió từ hai cây táo ngoài sân thổi vào, mát rượi. Cuộc đời có vay có trả, quan trọng là chúng ta chọn trả bằng tiền bạc hay trả bằng chân tình.