Anh xe ôm tưởng chỉ làm một việc tốt giữa đêm mưa giá rét. Nhưng thân phận bí ẩn của thai phụ đã khiến cuộc đời anh đổi thay mãi mãi.
Sài Gòn những ngày cuối năm thường đỏng đảnh như một quý bà giàu có nhưng thiếu lòng trắc ẩn. Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, từng hạt nước lạnh ngắt như những mũi kim châm vào da thịt, khiến cái không khí vốn đã se lạnh lại càng thêm tê tái. Dưới gầm cầu vượt lờ mờ ánh đèn đường, Hùng co ro trong chiếc áo khoác bạc màu, đôi tay chai sạn vì cầm lái suốt mười mấy tiếng đồng hồ đang cố xuýt xoa tìm chút hơi ấm. Chiếc xe ôm cũ kỹ dựng bên cạnh cũng dường như đang run rẩy dưới sức ép của những dòng nước xối xả. Hùng thở dài, nhìn vào khoảng không đen kịt, thầm nghĩ về bát cơm nguội đang đợi mình ở gian phòng trọ rách nát.
Đột nhiên, tiếng phanh xe rít lên chói tai xé toạc màn mưa, một chiếc xe hơi sang trọng, màu đen bóng loáng tấp vội vào lề đường ngay gần chỗ Hùng đang đứng. Cánh cửa xe bật mở, một người đàn bà trung niên diện bộ đồ lụa đắt tiền, cổ đeo dây chuyền kim cương lấp lánh bước xuống. Bà ta không mảy may quan tâm đến cơn mưa đang làm bẩn đôi giày hiệu, mà thô bạo lôi một cô gái trẻ từ ghế sau xuống đường. Cô gái trẻ ôm cái bụng bầu khệ nệ, mặt mày xanh mét, cả người run rẩy vì sợ hãi và cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy. Cô ngã quỵ xuống lòng đường, gấu váy trắng lấm lem bùn đất, trông tội nghiệp như một cánh hoa tàn giữa bão tố.
“Mẹ… con xin mẹ… xin mẹ đừng bỏ con giữa đường lúc này! Trời mưa to lắm, con đau… con đau lắm mẹ ơi!” Cô gái khóc nghẹn, tiếng nấc hòa lẫn trong tiếng mưa gào thét. Đôi bàn tay trắng muốt, run rẩy của cô cố bám lấy vạt áo lụa của người đàn bà, hy vọng vào một chút lòng thương hại cuối cùng. Nhưng đáp lại cô chỉ là một cái hất tay đầy ghê tởm, khiến cô ngã nhào ra nền đường đầy nước bẩn.
Người đàn bà rút chiếc khăn giấy thơm phức từ trong túi xách, cẩn thận lau đi vệt nước vương trên tay như thể vừa chạm vào một thứ súc vật bẩn thỉu. Bà ta rít qua kẽ răng, giọng nói sắc lẹm và cay nghiệt: “Đừng có gọi tôi là mẹ! Cái loại ‘mèo mả gà đồng’ như cô, bước chân vào nhà tôi đã là làm bẩn cái nền gạch rồi. Cô tưởng cái bụng bầu này là tấm vé thông hành vào giới thượng lưu sao? Nực cười! Cô cố tình ‘úp sọt’ con trai tôi, nhưng tiếc quá, nó đã sang Mỹ cưới con gái đối tác của tập đoàn chúng tôi rồi. Một con rồng không bao giờ chung ổ với hạng giun dế như cô đâu!”
Cô gái bàng hoàng nhìn người mà cô từng gọi là mẹ chồng, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ không tin nổi.

Người đàn bà vẫn không dừng lại, bà ta nhếch môi đầy mỉa mai, nhìn cô gái bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ: “Cái loại ‘cành vàng lá ngọc’ giả tạo như cô, thà tôi vứt ra đây cho hạng xe ôm, bụi đời nó nhặt còn hơn để cô làm ô uế cái gia phả sang trọng của nhà tôi. Cô nghĩ mình là ai? Một con bé nhà quê không rõ nguồn gốc mà đòi làm dâu nhà họ Trần à? Đúng là mơ mộng hão huyền!”
Nói rồi, bà ta quay sang nhìn Hùng – nãy giờ vẫn đang đứng lặng người vì chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn ấy. Bà ta quét ánh mắt từ chiếc xe ôm cũ nát lên đến bộ quần áo lấm lem của anh, rồi nhếch mép: “Này anh xe ôm! Nhìn gì mà nhìn? Thấy ‘hàng’ ngon quá nên thèm à? Tôi bố thí cho anh đấy, rước nó đi đâu thì đi. Cái hạng này chắc chỉ hợp với hạng cùng đinh như anh thôi. Mang về mà ‘xài’, rồi đẻ con ra chắc cũng chỉ đủ trình độ đi bán vé số hay nhặt nát thôi!”
Hùng siết chặt tay lái, gân xanh nổi đầy trên trán, một luồng nóng bừng chạy dọc sống lưng. Anh định bước tới định cho người đàn bà kia một bài học về đạo đức thì một tiếng rên đau đớn vang lên. Cô gái trẻ ngã khuỵu, máu bắt đầu thấm đỏ gấu váy trắng, lan dần ra mặt đường hòa cùng nước mưa. Người đàn bà kia liếc nhìn vệt máu, mặt không đổi sắc, lạnh lùng quay lưng bước lên xe. Tiếng động cơ gầm rú, chiếc xe phóng đi để lại một làn khói khét lẹt và những tia nước bẩn bắn tung tóe lên người cô gái đang lịm đi.
Hùng lao đến, quỳ xuống giữa màn mưa, đỡ lấy cơ thể xanh xao của cô gái. Cô gái thều thào, đôi môi tím tái vì lạnh: “Cứu… cứu con em với… làm ơn…”. Ánh mắt cô đầy vẻ cầu khẩn, một sự sống mong manh đang cố níu lấy chút hy vọng cuối cùng. Hùng không kịp suy nghĩ, anh bế xốc cô lên, đặt lên yên xe ôm rồi một tay giữ, một tay lái, phóng bạt mạng trong màn mưa trắng xóa đến phòng khám đa khoa gần nhất.
Trớ trêu thay, khi Hùng vừa bế cô gái vào sảnh phòng khám, một hình bóng quen thuộc lại hiện ra. Người đàn bà sang trọng lúc nãy cũng vừa từ trong đi ra sau khi thăm một người quen. Thấy Hùng và cô gái trong tình trạng thê thảm, bà ta không hề sợ hãi mà ngược lại, đứng khoanh tay trước ngực, giọng mỉa mai vang lên giữa chốn đông người: “Ối giời ơi, nhìn kìa mọi người! Đúng là nồi nào vung nấy! Một cô tiểu thư rớt đài và một anh xe ôm rách nát. Anh xe ôm ơi, anh tính cứu nó để sau này bắt nó ‘trả nợ thân xác’ cho anh hay sao? Hay là anh định nuôi con người ta rồi tưởng mình là bố trẻ của nhà người giàu?”
Những người xung quanh bắt đầu xì xào, chỉ trỏ. Hùng đặt cô gái xuống băng ca cho các y tá đưa vào trong, rồi anh quay lại, đứng thẳng người đối diện với người đàn bà. Anh cao hơn bà ta một cái đầu, ánh mắt rực lửa chính nghĩa khiến bà ta hơi chững lại. Hùng cười nhạt, một nụ cười đầy sự khinh miệt: “Thưa bà, tôi chạy xe ôm thật, tiền tôi kiếm ra dính mùi mồ hôi và bụi đường, nhưng nó sạch. Tôi biết chở người chứ không bao giờ chở cái thứ đạo đức giả và rẻ rách như bà.”
Bà ta định sấn tới quát tháo, nhưng Hùng đã chặn họng bằng giọng nói trầm hùng: “Bà coi đồng tiền to như cái bánh xe, nhìn đâu cũng thấy giá cả nhưng chẳng thấy giá trị. Bà giàu thật đấy, nhưng chắc bà chưa bao giờ soi gương đủ lâu để thấy cái tâm mình nó nhỏ hơn con kiến, thối nát hơn cả đống rác ngoài kia. Loại người như bà, dù có ngồi trên đống vàng, xức nước hoa tiền triệu thì đời bà cũng chỉ là một bãi rác được dát vàng mà thôi. Bà không xứng đáng làm mẹ, thậm chí không xứng đáng đứng chung một bầu không khí với những con người lương thiện ở đây!”
Mặt người đàn bà tím tái lại vì nhục nhã, hơi thở bà ta dồn dập, đôi môi run rẩy vì tức giận nhưng không thốt lên lời trước sự cứng cỏi của gã xe ôm nghèo. Đám đông xung quanh bắt đầu chuyển từ tò mò sang khinh bỉ nhìn bà ta. Một vài người bắt đầu lớn tiếng ủng hộ Hùng. Thấy tình hình bất lợi, bà ta vội vã lấy túi xách che mặt, bước nhanh ra cửa xe đang chờ sẵn, không quên để lại một ánh nhìn hằn học cuối cùng.
Đúng lúc đó, một vị bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu, gương mặt lộ rõ vẻ khẩn trương: “Ai là người nhà của bệnh nhân Lan? Cô ấy đang bị băng huyết, cần phẫu thuật gấp để cứu cả mẹ lẫn con. Người nhà cần ký giấy cam kết ngay lập tức!” Hùng khựng lại, anh nhìn quanh, chẳng có ai ngoài mình. Bằng một bản năng lương thiện thuần túy, không hề toan tính, Hùng bước tới, cầm lấy cây bút và ký tên mình vào ô người bảo hộ. Anh không biết cô gái đó là ai, nhưng anh biết nếu anh không ký, hai mạng người sẽ vụt mất.
Những ngày sau đó, Hùng trở thành “người thân” bất đắc dĩ. Anh dùng số tiền ít ỏi tích góp định để sửa lại mái nhà ở quê để mua cháo, mua sữa cho Lan. Lan tỉnh lại, nhìn người đàn ông lạ mặt với đôi bàn tay thô kệch đang cẩn thận thổi từng thìa cháo cho mình, nước mắt cô lại trào ra. Cô không còn thấy cái lạnh của đêm mưa hôm ấy, mà thấy một sự ấm áp kỳ lạ từ người xa lạ này. Lan bắt đầu mở lòng, cô kể cho Hùng nghe về sự thật mà cô đã che giấu suốt thời gian qua.
Hóa ra, Lan không phải là kẻ đào mỏ như người đàn bà kia thóa mạ. Cô vốn là thiên kim tiểu thư duy nhất của một tập đoàn vận tải và bất động sản khổng lồ ở miền Trung. Vì muốn tìm kiếm một tình yêu chân thành, không vụ lợi, cô đã giả làm một sinh viên nghèo khi quen con trai bà Trần. Lan muốn thử lòng người, nhưng cái cô nhận được lại là một bài học đắng cay về sự phân biệt đối xử và lòng tham không đáy của con người. Nhà họ Trần thấy cô giản dị, không danh giá, nên đã ra sức ép con trai họ bỏ rơi cô để liên hôn với một mối lợi khác ở Mỹ.
Hùng nghe xong, chỉ im lặng mỉm cười. Anh không quan tâm cô là tiểu thư hay người nghèo, anh chỉ biết cô là người cần được giúp đỡ. “Cô là ai không quan trọng bằng việc cô phải sống tốt để nuôi con,” Hùng nói đơn giản. Anh vẫn miệt mài chạy xe ôm từ sáng sớm đến đêm muộn, gom góp từng đồng lẻ để lo cho Lan và đứa bé. Sự chân thành, mộc mạc của gã xe ôm thô kệch đã sưởi ấm trái tim vụn vỡ của Lan, giúp cô hiểu rằng thế giới này vẫn còn những mầm thiện nảy nở từ sự bần cùng.
Một tháng sau, khi Lan đã bình phục hẳn và đứa bé cũng đã cứng cáp, gia đình Lan sau bao ngày tìm kiếm đã xác định được tung tích của cô. Một đoàn xe hộ tống sang trọng, dẫn đầu là chiếc Rolls-Royce của ông chủ tập đoàn giàu có, tiến vào con xóm trọ nghèo nàn, nơi Hùng đang ở. Sự xuất hiện của đoàn xe khiến cả khu phố xôn xao. Cùng lúc đó, bà Trần – mẹ chồng hụt của Lan – cũng nghe ngóng được tin tức động trời rằng Lan chính là đại tiểu thư nhà họ Nguyễn. Bà ta vội vã sửa soạn, mang theo bao nhiêu quà cáp quý giá, hớt hải chạy đến “nhận cháu”.
You may also like
Tại sảnh biệt thự xa hoa mà gia đình Lan vừa thuê tại Sài Gòn để đón cô về, một cuộc đối mặt cuối cùng diễn ra trong không khí căng thẳng. Bà Trần vừa nhìn thấy Lan đã quỳ sụp xuống, khóc lóc thảm thiết, giọng điệu thay đổi 180 độ: “Lan ơi, mẹ sai rồi! Mẹ già rồi nên lú lẫn, không nhận ra con là ngọc quý. Con trai mẹ nó đi Mỹ nhưng nó vẫn nhớ con lắm. Con tha thứ cho mẹ, về với mẹ để con trai mẹ nó chăm sóc hai mẹ con. Cháu nội của mẹ không thể sống trong cái xóm trọ rách nát kia được!”
Lan ngồi trên chiếc ghế bành sang trọng, gương mặt toát lên vẻ quyền quý thực sự mà không cần đến trang sức cầu kỳ. Cô nhìn người đàn bà đang phủ phục dưới chân mình, ánh mắt lạnh lùng như băng đá. Bên cạnh cô, Hùng đang đứng lúng túng trong bộ đồ mới mà bố Lan vừa tặng, trông anh vẫn có vẻ hơi “lệch tông” so với sự xa hoa này, nhưng khí chất vững chãi của anh vẫn khiến người ta phải nể trọng.
Lan nhếch mép, một nụ cười sắc sảo đầy châm biếm: “Bà Trần này, bà nói đúng một câu duy nhất trong suốt thời gian chúng ta biết nhau: ‘Nồi nào vung nấy’. Con trai bà, với sự nhu nhược và hèn hạ đó, rất xứng đáng với những thứ phù phiếm và vinh hoa mà bà đã chọn cho nó. Còn tôi, tôi đã tìm thấy cái ‘vung’ của đời mình rồi. Tôi chọn người đàn ông đã dám dùng đôi tay chai sạn này để đỡ lấy tôi dưới gầm cầu, khi mà bà vứt bỏ tôi như một túi rác bẩn thỉu.”
Bà Trần cứng họng, nhìn sang Hùng với ánh mắt vừa ghen tị vừa căm phẫn. Lan tiếp tục, giọng nói vang vọng sự khinh miệt: “Bà đến đây vì cháu bà, hay vì cái tập đoàn đứng sau lưng tôi? Đừng làm nhục thêm hai chữ ‘tình thân’ nữa. Người như bà, dù có quỳ đến nát gối thì cái tâm địa thối nát kia cũng không bao giờ rửa sạch được. Bảo vệ, mời bà này ra ngoài, và hãy nhớ xịt khuẩn cái nền gạch sau khi bà ta đi, tôi sợ nó lại bị làm bẩn như bà từng nói về tôi vậy.”
Bà Trần bị các vệ sĩ mời ra ngoài trong sự nhục nhã ê chề, những món quà đắt tiền bà ta mang đến bị vứt lăn lóc ngoài cổng như những thứ phế phẩm. Lan quay sang nhìn Hùng, ánh mắt cô dịu lại, chứa chan lòng biết ơn và một thứ tình cảm còn sâu đậm hơn thế. Hùng không trở thành giám đốc, cũng không trở thành thiếu gia phong lưu. Anh từ chối mọi lời mời về làm quản lý trong tập đoàn của bố Lan với lý do: “Tôi chỉ quen cầm lái, không quen ngồi bàn giấy.”
Tuy nhiên, với số tiền cảm tạ và sự hỗ trợ tài chính từ gia đình Lan, Hùng đã thành lập một chuỗi dịch vụ vận tải văn minh. Anh không mua xe hơi sang cho mình, mà mua hàng chục chiếc xe máy mới, tạo công ăn việc làm cho những người anh em xe ôm nghèo khổ trong khu xóm cũ. Anh dạy họ cách phục vụ tận tâm, cách sống nghĩa khí. Anh vẫn là Hùng “xe ôm”, nhưng là một người anh cả đầy quyền uy và lòng nhân ái của cả một nghiệp đoàn.
Mối quan hệ của Hùng và Lan bắt đầu nảy nở từ sự trân trọng đến tình thương, và rồi thành một tình yêu sâu sắc, bền bỉ. Lan không ép Hùng phải thay đổi để phù hợp với giới thượng lưu, ngược lại, cô tìm thấy sự bình yên khi ở bên một người đàn ông dám sống thật với bản thân mình. Họ cùng nhau chăm sóc đứa trẻ, đứa bé mang tên của cả hai sự bảo bọc – Thiên Ân.
Câu chuyện khép lại vào một buổi chiều nắng nhạt của Sài Gòn. Trên con đường ven sông lộng gió, Hùng chạy chiếc xe máy cũ đã được sửa sang lại chắc chắn, chở Lan và bé Thiên Ân đi dạo. Gió thổi bay làn tóc của Lan, tiếng cười của đứa trẻ giòn tan hòa vào tiếng máy nổ đều đặn. Dù hiện tại họ có đủ sức để đi trên những chiếc xe sang trọng nhất, nhưng họ vẫn chọn chiếc xe này làm kỷ niệm.
Bởi vì họ hiểu rằng, những thứ lấp lánh nhất, rực rỡ nhất không nằm trong những két sắt kiên cố của những kẻ giàu sang nhưng nghèo nàn đạo đức. Nó nằm ngay trong trái tim của những “hạt bụi” lương thiện, những con người dám chìa tay ra giữa bão tố cuộc đời để cứu lấy một linh hồn lạc lối. Giữa dòng đời xuôi ngược, tình người chính là thứ trang sức quý giá nhất mà không có bất kỳ tập đoàn nào có thể mua được. Nắng chiều nhuộm vàng bóng hình ba người, vẽ nên một bức tranh hạnh phúc giản đơn nhưng trường tồn giữa lòng thành phố náo nhiệt.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.