Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Anh xe ôm đi phỏng vấn vệ sĩ, nữ tỷ phú hỏi: “Nếu chồng tôi và nh::ân tì::nh của anh ta bị batcoc, anh cứ::u ai”?

Posted on 09/01/2026 by dtv

Hùng, ba mươi sáu tuổi, là một gã chạy xe ôm công nghệ lầm lì ở thành phố. Mỗi sáng, khi những ngọn đèn đường vàng vọt chưa kịp tắt, Hùng đã dắt chiếc xe máy cũ kỹ ra khỏi con hẻm nhỏ ở Quận 4. Anh lau chùi nó cẩn thận như lau một thứ quý giá. Cuộc sống của Hùng gói gọn trong tiếng động cơ rầm rì và những cuốc xe vội vã giữa dòng người kẹt cứng.

Ít ai biết, dưới lớp áo khoác bạc màu nắng gió ấy là những v///ết sẹ//o chằng chịt. Ngày xưa anh đã từng làm một công việc đặc biệt. Vợ bỏ đi vì không chịu nổi cảnh ngh//èo túng, Hùng chấp nhận số phận, ch//ôn v///ùi quá khứ hào hùng vào khói bụi thị thành.

Ngày Hùng nhận được cuộc gọi từ tập đoàn V.A mời phỏng vấn vị trí v/ệ sĩ trưởng, anh đã định từ chối. Anh không có bằng cấp, không chứng chỉ quốc tế, hồ sơ xin việc chỉ vỏn vẹn mấy dòng lý lịch đã cũ. Nhưng khoản nợ vi/ện phí cho mẹ già ở quê thôi thúc anh đến đó.

Phòng họp tầng 68 của tòa tháp V.A lạnh toát, nồng nặc mùi ti//ền và sự ngạo mạn. Hùng ngồi đối diện với một hội đồng phỏng vấn gồm năm người: Giám đốc nhân sự, Trưởng ban a//n ni//nh, Luật sư trưởng và hai trợ lý. Ai nấy đều vest đen phẳng lỳ, nhìn gã đàn ông mặc sơ mi trắng đã ngả màu cháo lòng với ánh mắt dò xét, khi//nh khỉnh.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là Vũ Ngọc Lam – “Bà đầm thép” của giới bất động sản. Ba mươi tuổi, đẹp sắc sảo nhưng lạnh lùng như một tảng băng trôi. Cô không nhìn hồ sơ, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào Hùng như muốn lột trần tâm can anh.

– “Anh Hùng.” – Lam lên tiếng, giọng nói trầm nhưng uy lực – “Anh nghĩ vì sao tôi lại gọi một người chạy xe ôm đến đây phỏng vấn cho vị trí bảo vệ tín//h mạ//ng của một tỷ phú?”

Hùng đáp, giọng khàn đặc nhưng bình thản: – “Vì những kẻ ngồi ngoài kia chỉ biết tuân theo mệnh lệnh như những cỗ máy. Còn cô cần một kẻ đã từng bước qua c//ửa t///ử để biết th//ầ//n ch//ế//t đang nấp ở đâu trong đám đông này.”

Trưởng ban a/n ni//nh đập bàn: – “Thái độ gì đấy? Anh có biết quy trình bảo vệ yếu nhân chuẩn quốc tế không mà mạnh miệng?”

Hùng không chớp mắt: – “Quy trình là thứ đầu tiên người ta vứt bỏ khi cái chet kề vào c///ổ.”

Không khí trong phòng căng như dây đàn. Lam nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi nhưng không mang chút hơi ấm. Cô ra hiệu cho Trưởng ban a/n n/inh im lặng.

– “Được. Khẩu khí tốt.” – Lam đứng dậy, bước chậm rãi quanh Hùng – “Tôi không cần xem v/õ th//u//ật của anh. Tôi chỉ có một câu hỏi tình huống. Nếu anh trả lời sai, mời anh về ngay lập tức.”

Lam dừng lại ngay sau lưng Hùng, ghé sát tai anh thì thầm, nhưng đủ để cả phòng nghe thấy:

– “Giả sử, chúng ta đang ở trong một cuộc h//ỗn lo//ạn. Chồng tôi và cô nhân tình của anh ta bị batcoc, bị kề d vào c/ổ ngay trước mắt chúng ta. Kẻ batcoc yêu cầu tôi phải giao nộp tài liệu, nếu không chúng sẽ x//ử cả hai. Tôi g//ào th///ét, ra lệnh cho anh phải lao vào c//ứu chồng tôi. Anh sẽ làm gì? C//ứu chồng tôi, hay c//ứu nhân tình của anh ta?”…

Câu hỏi như một cái b/ẫy ch//ết người. Cả căn phòng nín thở. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Hùng. Đây là một câu hỏi về đạo đức, về lòng trung thành, và cả về sự nhân văn.

Hùng ngồi im như tượng đá. Mười giây trôi qua. Hai mươi giây. Anh từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lam qua hình phản chiếu trên tấm kính cửa sổ.

– “Tôi sẽ không cứu ai cả.”

Cả phòng ồ lên kinh ngạc. – “Anh điên à? Đó là chồng của sếp!” – Viên luật sư thốt lên. – “Đồ m//áu lạnh!” – Trưởng ban an ninh dè bỉu.

Lam giơ tay chặn mọi tiếng ồn. Ánh mắt cô tối sầm lại: – “Giải thích đi. Nếu không thuyết phục được tôi, anh sẽ không chỉ mất việc đâu.”

Hùng hít một hơi sâu, giọng nói vang lên, lạnh lùng và sắc bén: – “Thưa cô, hợp đồng của tôi là bảo vệ cô. Mạ//ng sống của cô là ưu tiên duy nhất và tuyệt đối. Nếu chồng cô và nhân tình bị bắt, nghĩa là họ đã rơi vào bẫy. Nếu tôi lao vào cứu họ theo lệnh của cô lúc hoảng loạn, tôi sẽ để lộ sơ hở ch//ết người: đó là chính Cô.”

Anh đứng dậy, nhìn thẳng vào Lam: – “Kẻ thù không ngu ngốc. Chúng bắt con tin để dụ vệ sĩ rời khỏi thân chủ. Khoảnh khắc tôi rời vị trí để cứu chồng cô, cô sẽ gặp nguy hiểm. Nhiệm vụ của tôi lúc đó là đ/ánh ngất cô nếu cần thiết, vác cô lên vai và rút lui khỏi vùng nguy hiểm nhanh nhất có thể. Tôi được thuê để giữ cho cô sống, không phải để làm anh hùng cứu vớt bi kịch gia đình cô.”

– “Anh không sợ tôi hận anh sao?” – Lam hỏi, giọng run run.

– “Tôi thà để cô sống và hận tôi, còn hơn để cô ch///ết vì sự ngu ngốc của lòng thương hại.”

Căn phòng im phăng phắc. Tiếng máy lạnh chạy vo vo nghe rõ mồn một.

Lam nhìn Hùng rất lâu. Ánh mắt cô chuyển từ giận dữ sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một sự thấu hiểu đầy chua chát.

– “Buổi phỏng vấn kết thúc.” – Lam nói gọn lỏn, quay lưng đi về phía cửa sổ.

Hùng cúi đầu chào, lặng lẽ bước ra về. Anh biết mình đã nói những lời tàn nhẫn nhất. Nhưng đó là sự thật. Và sự thật thì thường mất lòng.

Hai ngày sau, Hùng đang ngồi gặm ổ bánh mì bên lề đường thì một chiếc Mercedes đen bóng đỗ xịch trước mặt. Người trợ lý của Lam bước xuống, kính cẩn mở cửa xe.

– “Anh Hùng, mời anh lên xe. Cô Lam đang đợi.”

Hùng ngạc nhiên: – “Tại sao? Tôi tưởng tôi đã trượt.”

Người trợ lý mỉm cười đầy ẩn ý: – “Cô ấy nói, anh là người duy nhất không cố gắng đóng vai người tốt giả tạo.”

Sau này, khi đã trở thành vệ sĩ thân tín nhất của Lam, Hùng mới biết sự thật. Ba năm trước, Lam từng bị á///m s//át hụt. Trong vụ đó, người chồng tệ bạc của cô đã dàn dựng một vụ bắt cóc giả để tống tiền vợ mình. Vệ sĩ cũ của Lam vì nghe lệnh cô lao vào cứu chồng, đã để cô trơ trọi giữa “bầy sói”. Cô sống sót nhờ may mắn, nhưng thự tế hôm đó gi//ết chết sự ngây thơ và niềm tin vào con người trong cô.

Lam không cần một con chó trung thành biết nghe lời chủ nhân một cách mù quáng. Cô cần một con sói đầu đàn, biết phân biệt đâu là mồi, đâu là bẫy, và lạnh lùng tuân thủ nguyên tắc sinh tồn.

Một buổi tối mưa tầm tã, khi đứng gác cho Lam ký một hợp đồng quan trọng, cô chợt hỏi anh: – “Nếu ngày đó tôi không chọn anh thì sao?”

Hùng chỉnh lại tai nghe, mắt vẫn quan sát xung quanh, đáp nhẹ: – “Thì tôi vẫn chạy xe ôm. Nghèo một chút, nhưng tối về ngủ ngon vì không phải hối hận khi nhìn vào gương.”

Lam mỉm cười, nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Cô nhìn bóng lưng vững chãi của người đàn ông phong trần ấy, thầm cảm ơn thượng đế đã mang đến cho cô một tấm khiên không bao giờ biết rung động trước cảm xúc, để bảo vệ trái tim vốn đã quá nhiều vết xước của cô. Trong thế giới của quyền lực và toan tính, sự tàn nhẫn đúng lúc chính là đỉnh cao của lòng trung thành.

Bài viết liên quan

Bài viết mới

  • ‼️CÔNG AN VÀO CUỘC XỬ LÝ VỤ NGƯỜI PHỤ NỮ BỊ HÀNH HUNG TẠI CHUNG CƯ Ở HÀ NỘI
  • Người phụ nữ bị hanhhung ở chung cư Trần Hữu Dực đã nhập viện, đoạn camera 5 phút đủ sức đưa cả nhà hàng xóm mất Tết: Xem mà phẫn nộ
  • Xôn xao cảnh cô dâu, chú rể bị tặng m:ắm🦞 ngay trên sân khấu lễ cưới ở Ninh Bình: Công an vào cuộc, đã tìm ra hung thủ, hé lộ nguyên nhân sự việc
  • Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng…
  • Tôi bị chị chồng cấ::m dự đám cưới vì “ngh::èo h::èn” và cái cúi chào của chú rể khiến cả họ nhà chồng ng::ã ng::ửa

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×