Anh ta chiếm trọn tài sản sau ly hôn và mời tôi dự đám cưới với tiểu tam. Mẹ tôi ung dung nói một câu khiến tôi sững người. Và ngày hôm đó, sự thật được phơi bày trước tất cả.
Tiếng vali kéo lê trên sàn đá cẩm thạch nghe chát chúa, nghiến vào không gian tĩnh lặng của căn biệt thự như tiếng lòng tôi đang vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Căn biệt thự trị giá 20 tỷ này, từng viên gạch, từng màu sơn đều thấm đẫm mồ hôi công sức của tôi suốt bao năm bươn chải, và cả số tiền vốn liếng mà mẹ đẻ tôi đã chắt chiu trao lại. Vậy mà chỉ sau một bản thỏa thuận ly hôn bị tráo đổi tinh vi bằng những thủ đoạn bẩn thỉu, Thành nghiễm nhiên trở thành chủ sở hữu duy nhất, gạt phăng tôi ra khỏi chính ngôi nhà của mình.
Thành thong thả ngồi trên bộ sofa da Ý đắt tiền, một tay cầm ly rượu vang sóng sánh, tay kia ôm chặt eo Linh – cô ả nhân tình đang ưỡn cái bụng bầu lùm lùm đầy đắc ý. Anh ta hất tấm thiệp cưới màu đỏ tươi lên mặt bàn, tiếng đập của tờ giấy cứng nghe khô khốc và tàn nhẫn như chính nhân cách của người đàn ông tôi từng gọi là chồng. “Ký xong rồi thì mời cô rời khỏi đây cho sạch chỗ, không khí trong nhà này đang cần được thanh lọc,” Thành cười khẩy, ánh mắt nhìn tôi không một chút lưu luyến, chỉ toàn sự rẻ rúng.
“Tiện thể, đây là thiệp mời đám cưới của chúng tôi vào tuần sau, địa điểm thì cô biết rồi đấy, chính tại sân vườn này,” Thành tiếp tục buông lời cay độc, giọng điệu kẻ cả như ban phát ơn huệ. “Co như tôi ban ơn, mời cô đến để mở mang tầm mắt, xem thế nào là một tổ ấm thực sự chứa đựng tình yêu, thay vì cái không khí ‘lạnh lẽo’ và đầy mùi tính toán mà cô mang lại suốt mấy năm qua. Đàn bà giỏi kiếm tiền mà để nhà cửa nguội lạnh như cái nhà xác thì cũng chỉ là hạng vứt đi mà thôi.”
Ả nhân tình nũng nịu tựa đầu vào vai Thành, đôi môi tô son đỏ choét khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỉa mai, giọng lanh lảnh như kim châm vào thính giác. “Anh kìa, sao lại nặng lời với chị Lam như thế, dù gì chị ấy cũng là ‘cựu chủ nhân’ cơ mà, ít ra cũng phải cho người ta chút thể diện cuối cùng chứ.” Ả quay sang nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt của một kẻ vừa cướp được báu vật từ tay người khác.
“Để chị ấy đến xem em trang trí lại cái nhà này thế nào chứ, anh nhỉ? Gu của chị… nói thật là lỗi thời quá, nhìn đâu cũng thấy toàn mùi tiền khô khan nhưng lại thiếu hẳn cái mùi đàn bà, mùi của sự quyến rũ và mềm mại,” Linh vừa nói vừa vuốt ve cái bụng của mình như thể đó là tấm bùa hộ mệnh tối thượng. Ả cười khúc khích, cái điệu cười của kẻ chiến thắng trên xác chết của một gia đình tan vỡ khiến tôi thấy lợm giọng và ghê tởm tận cùng.
Bà Hiền – mẹ chồng tôi, người mà mới chỉ hôm qua còn nắm tay tôi thề thốt coi tôi như con gái ruột, giờ đây đang đon đả pha sữa cho Linh với vẻ mặt xun xoe chưa từng thấy.
Nghe thấy tiếng Linh mỉa mai tôi, bà ta lập tức quay lại, bồi thêm một gáo nước lạnh buốt vào sự uất ức đang dâng cao trong lồng ngực tôi. “Đúng đấy, Lam ạ, cô nên đến mà học tập con người ta, xem người ta phúc đức thế nào, vừa về cửa đã mang lại tin vui nối dõi tông đường cho nhà này.”
Bà Hiền bĩu môi, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào vùng bụng phẳng lì của tôi rồi phun ra những lời độc địa như nọc rắn: “Chứ cái loại ‘mảnh đất khô cằn’ như cô, có tưới bao nhiêu tiền vào cũng chẳng mọc nổi cái mầm nào cho ra hồn. Nhà này là nhà danh giá, không có chỗ cho loại đàn bà chỉ biết cắm mặt vào kiếm tiền mà không biết giữ lửa, không biết sinh con đẻ cái cho nhà chồng. Cô đi sớm ngày nào, cái nhà này thanh thản ngày đó, nhìn cô tôi lại thấy xúi quẩy cho cái vận thế của con trai tôi.”

Tôi run lên bần bật vì uất hận, máu trong người như sôi sục, đôi bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm vào da thịt đau điếng. Tôi định mở miệng đáp trả sự tráo trở của những con người này, định vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của họ thì mẹ tôi từ ngoài bước vào, dáng vẻ ung dung lạ thường. Bà không hề khóc lóc hay than vãn như tôi tưởng, trái lại, gương mặt bà bình thản đến mức khiến cho sự náo nhiệt mỉa mai trong căn phòng bỗng chốc khựng lại.
Mẹ tôi lướt nhìn qua một lượt căn phòng, rồi bà thong thả tiến lại bàn, cầm tấm thiệp cưới lên xem xét một cách kỹ lưỡng như đang thẩm định một món hàng rẻ tiền. Bà khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý và chứa đựng sự khinh rể sâu cay dành cho đám người đang tự mãn kia rồi quay sang nhìn tôi. “Con cứ nhận lấy đi Lam, người ta đã dày công dàn dựng vở kịch này, lại còn có lòng mời đích danh, mẹ con mình không đến thì thật là phụ sự kỳ vọng của họ quá.”
Bà khẽ vuốt tóc tôi, giọng nói dịu dàng nhưng vang rõ trong căn phòng rộng lớn: “Đừng buồn con gái ạ, có kịch hay cho con xem vào chính ngày hôm đó, hãy giữ sức để mà tận hưởng sự hạ màn. Để mẹ xem, cái ‘tổ ấm’ xây trên cát, bồi bằng sự phản bội và lừa lọc này, liệu trụ được bao lâu trước khi sóng dữ ập đến.” Ánh mắt mẹ tôi lúc này bỗng trở nên sắc lẹm như dao, hướng thẳng về phía Thành và bà Hiền khiến họ bất giác rùng mình, lảng tránh đi chỗ khác.
“Của thiên thì trả địa, quy luật xưa nay chưa từng sai chạy, chỉ sợ đến lúc đó, các người có quỳ xuống cầu xin con gái tôi quay lại cũng không còn cửa đâu,” mẹ tôi buông một câu kết luận xanh rờn. Bà kéo tay tôi đi, mặc kệ những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên phía sau lưng về sự “mạnh miệng” của bà. Ra đến xe, tôi định hỏi mẹ về sự tự tin ấy nhưng bà chỉ vỗ nhẹ tay tôi, ra hiệu giữ im lặng, đôi mắt bà nhìn về phía căn biệt thự như nhìn một tòa tháp sắp đổ.
Suốt một tuần sau đó, trước khi đám cưới diễn ra, mẹ tôi luôn giữ một thái độ vô cùng bí hiểm, bà liên tục ra ngoài và gọi điện cho những người quen cũ trong giới luật sư và ngân hàng. Mỗi khi tôi lo lắng hỏi chuyện, bà chỉ mỉm cười bảo: “Ở đời, thứ gì cướp được bằng thủ đoạn thì sẽ mất đi bằng sự ngu xuẩn và lòng tham không đáy.” Thực tế, mẹ tôi vốn là người kín kẽ và nhìn xa trông rộng, từ lâu bà đã nhìn thấu cái tâm tính lăng nhăng, thực dụng của Thành nên đã cài cắm những điều khoản bảo vệ nghiêm ngặt.
Trong hợp đồng góp vốn ban đầu để mua căn biệt thự mà mẹ tôi đứng tên bảo lãnh, có một “con bài tẩy” về quyền thừa kế ưu tiên và các khoản nợ treo mà Thành vì quá tự đắc, quá tham lam nên đã bỏ sót không đọc kỹ. Anh ta chỉ mải mê tìm cách tráo đổi bản thỏa thuận ly hôn để chiếm đoạt quyền đứng tên tài sản mà không biết rằng cái “quyền” đó chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch. Trong khi Thành và Linh đang hỉ hả chuẩn bị cho một lễ cưới xa hoa ngay tại sân vườn để dằn mặt tôi, thì tôi cùng mẹ đã âm thầm hoàn tất các thủ tục pháp lý để siết chặt vòng vây.
Thành tự mãn vô cùng, anh ta đi khắp nơi rêu rao với bạn bè và đối tác rằng tôi là người vợ thất bại, một kẻ chỉ biết đến công việc và bị “đào thải” khỏi một gia đình danh giá như nhà anh ta. Anh ta hãnh diện vì cưới được vợ trẻ đẹp, lại sắp có con trai nối dõi, cảm thấy mình như một ông hoàng vừa giành được giang sơn từ tay người khác. Nhưng cái sự ngu xuẩn của Thành nằm ở chỗ, anh ta không hề biết Linh – cô vợ mới xinh đẹp kia – thực chất cũng chỉ là một kẻ đào mỏ chuyên nghiệp đang nợ nần chồng chất.
Linh đang mượn cái thai – thứ mà ả dàn dựng vô cùng tinh vi – để tìm một “nơi đổ vỏ” giàu có nhằm chi trả cho những khoản vay nóng ngoài xã hội của mình. Ả cũng đang mơ mộng về một cuộc sống bà hoàng trong căn biệt thự 20 tỷ, mà không hề hay biết rằng người đàn ông ả đang bám lấy cũng chỉ là một kẻ rỗng túi đang đứng trên bờ vực phá sản. Hai kẻ lừa đảo gặp nhau, cùng diễn một vở kịch hạnh phúc trên đống đổ nát của một gia đình chân chính, và tất cả đều sắp sửa đi đến hồi kết thúc thảm hại.
Ngày đám cưới đến, sân vườn biệt thự được trang hoàng lộng lẫy bằng hàng ngàn bông hồng nhập khẩu, ánh đèn lung linh huyền ảo và dàn nhạc giao hưởng chơi những bản tình ca ngọt ngào. Tôi xuất hiện tại bữa tiệc trong chiếc váy đen sang trọng, cắt cúp tinh tế, gương mặt rạng rỡ và thần thái đỉnh cao khiến toàn bộ quan khách phải xầm xì tán thưởng. Nhìn tôi lúc này không giống một người vợ bị bỏ rơi, mà giống như một vị nữ hoàng đang đến giám sát lãnh địa cũ của mình, khiến Thành và Linh đứng trên sân khấu không khỏi cảm thấy bất an.
Khi buổi lễ đang đi đến phần cao trào nhất, Thành đang chuẩn bị cầm chiếc nhẫn kim cương đắt giá để trao vào tay Linh dưới sự chứng kiến của hàng trăm khách mời, thì mẹ tôi bước lên. Bà không đi một mình mà đi cùng một người đàn ông lạ mặt mặc vest đen, tay cầm một tập hồ sơ dày cộm với con dấu đỏ chói. Mẹ tôi thong thả bước lên sân khấu, cầm lấy micro từ tay người dẫn chương trình trước sự ngỡ ngàng và tức giận hiện rõ trên khuôn mặt Thành.
You may also like
“Xin lỗi vì đã ngắt ngang giây phút lãng mạn này của các vị, nhưng tôi có một món quà cưới ‘vô giá’ muốn gửi tặng con rể cũ và gia đình bà Hiền,” mẹ tôi dõng dạc nói vào micro, giọng bà đanh thép và vang xa. Đám đông bên dưới bắt đầu xôn xao, những tiếng bàn tán nổi lên như sóng triều, Thành tái mặt, anh ta định ra lệnh cho bảo vệ đuổi mẹ tôi xuống nhưng người đàn ông đi cùng bà đã kịp thời đưa ra một tấm thẻ ngành và lệnh thu hồi tài sản.
Mẹ tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh đến xương tủy: “Chúc mừng đám cưới rình rang này. Nhưng có lẽ các vị khách ở đây nên biết một sự thật, căn biệt thự này thực chất nằm trên mảnh đất mà quyền sử dụng vẫn thuộc về quỹ tín dụng do tôi đứng tên bảo lãnh. Vì anh Thành đây đã vi phạm nghiêm trọng điều khoản cam kết khi ly hôn và trốn tránh nghĩa vụ nợ chung đối với công ty mẹ của tôi, nên toàn bộ tài sản này, từ viên gạch đến cái cây, đã bị niêm phong pháp lý từ đúng 15 phút trước.”
Đám đông quan khách ồ lên kinh ngạc, những tiếng xì xào chê bai, mỉa mai bắt đầu đổ dồn về phía cô dâu chú rể. Thành gào lên trong tuyệt vọng, gương mặt đỏ gay vì xấu hổ và giận dữ: “Bà nói láo! Giấy tờ nhà này tôi đứng tên hợp pháp, bà không có quyền gì ở đây cả! Bảo vệ đâu, đuổi bà già điên này ra ngoài ngay cho tôi!” Tuy nhiên, đám bảo vệ chỉ đứng yên vì người đàn ông đi cùng mẹ tôi đã đưa ra các văn bản có dấu đỏ của cơ quan có thẩm quyền.
Lúc này, đại diện ngân hàng bình thản công bố lệnh kê biên tài sản để thi hành nghĩa vụ trả nợ, đồng thời yêu cầu tất cả mọi người rời khỏi khu vực biệt thự. Cùng lúc đó, một người phụ nữ lạ mặt khác từ dưới hàng ghế khán giả xông thẳng lên sân khấu, ném một xấp ảnh và giấy tờ vào thẳng mặt Linh. “Linh ơi là Linh, cô bảo với tôi là đi công tác để lấy tiền trả nợ, hóa ra là đi lấy chồng đại gia dỏm à? Con cái gì ở đây khi chính tay tôi đưa cô đi ‘tân trang’ và xử lý hậu quả vào tháng trước hả?”
Toàn bộ quan khách lặng người đi, rồi sau đó là những tiếng cười rộ lên đầy mỉa mai dành cho đôi “trai tài gái sắc” trên sân khấu. Hóa ra cái thai chỉ là một cú lừa ngoạn mục bằng hồ sơ giả, và căn biệt thự 20 tỷ mà Thành khoe khoang cũng chỉ là một cái vỏ rỗng đang bị siết nợ đến từng đồng. Thành nhìn sang Linh với ánh mắt căm hận, Linh nhìn sang Thành với vẻ bàng hoàng, cả hai nhận ra mình đều là những kẻ lừa đảo gặp nhau trong một màn kịch vụng về.
Bà Hiền đứng phía dưới, nghe đến chuyện cái thai giả và việc mất sạch căn nhà thì mặt mày xám xịt, bà ta kêu lên một tiếng rồi ngất lịm ngay tại chỗ trong sự ghẻ lạnh của những người xung quanh. Không còn ai chạy lại đỡ bà ta như trước, những người khách mời sang trọng giờ đây chỉ nhìn gia đình họ bằng ánh mắt khinh bỉ như nhìn những sinh vật hạ đẳng. Những nhân viên chức năng bắt đầu tiến vào, dán băng đỏ niêm phong các cánh cửa biệt thự, biến đám cưới xa hoa trở thành một đống hỗn độn thảm hại.
Tôi bước đến trước mặt Thành, nhìn vào gương mặt đang méo mó vì thất bại của anh ta, tôi mỉm cười nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: “Cảm ơn anh đã mời tôi đến xem vở kịch này, thực sự nó còn hay hơn cả những gì tôi mong đợi. Anh nói đúng, tôi đến để thấy ‘tổ ấm thực sự’ của anh… nó tan hoang nhanh hơn tôi tưởng nhiều. Hóa ra cái ‘mùi đàn bà’ mà anh thích lại có mùi của sự lừa lọc và nợ nần, chúc mừng anh đã tìm được đúng người tâm đầu ý hợp nhé.”
Thành định đưa tay ra níu kéo tôi, đôi mắt anh ta hiện rõ sự hối hận muộn màng và vẻ cầu xin hèn hạ, nhưng tôi đã lùi lại một bước, giữ cho mình sự sạch sẽ cuối cùng. Tôi và mẹ thong thả bước ra phía cổng biệt thự, mặc kệ tiếng chửi bới của Thành dành cho Linh, tiếng khóc lóc của ả nhân tình và cảnh tượng hỗn loạn phía sau lưng. Chúng tôi bước vào xe, đóng cửa lại, bỏ lại sau lưng toàn bộ những u ám, độc địa của quá khứ bẩn thỉu.
Chiếc xe lăn bánh, tôi nhìn qua cửa kính về phía bầu trời phía trước, bầu trời hôm nay xanh ngắt và trong lành đến lạ thường. Sự trả thù ngọt ngào nhất, như mẹ tôi nói, chính là không cần nhúng tay quá sâu, mà hãy để kẻ thù tự hủy hoại chính mình bằng lòng tham và sự ngu xuẩn vốn có. Tôi nắm chặt tay mẹ, lòng nhẹ bẫng vì biết rằng từ nay về sau, cuộc đời mình sẽ chỉ còn những ngày nắng ấm, xa rời những kẻ tráo trở và mỉa mai.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào