1 giờ sáng chồng về nhà với chiếc áo dính m.á/u, tôi thương đ;;ứt r;;uột khóc suốt 1 đêm nhưng khi nhìn kĩ các vết lạ trên vai, ruột gan tôi s;ục s;ôi
Chồng tôi làm kỹ sư công trình. Nghề của anh hay đi sớm về muộn, có khi cả tuần mới được về nhà một lần. Tôi không than, không trách, vì nghĩ đàn ông đi làm vất vả thì phụ nữ phải biết nhường nhịn.
Tối hôm đó, khoảng gần 1 giờ sáng, chồng tôi mới lò dò về tới nhà. Tôi vừa ru con ngủ xong, ra mở cửa thì gi;;ật mìn;h vì thấy cổ áo anh vấy m;;áu, bên cổ có vết rách dài như bị c;:ứa vào. Anh trấn an tôi ngay, nói lúc ở công trình bị thanh sắt rơi xuống trúng vào cổ, may mà né kịp nên chỉ sượt qua.
Tôi cuống cuồng lấy thuốc sát trùng, vừa thổi vừa xót xa băng bó cho anh. Hôm sau, tôi cẩn thận giặt chiếc áo dính máu của anh nhưng phát hiện trên áo của anh có rất nhiều dấu vết lạ, vết bẩn hình nắm tay ở lưng và trên vai, có cả vết rách ở nách áo như bị kéo mạnh.
Tôi linh cảm thấy có chuyện là lạ nên khi thay băng cho anh, tôi cố tình xem kĩ vết thương thì thấy xung quanh cổ và vai anh là rất nhiều vết bầm tím như bị đ/ấm. Việc này càng khiến tôi ng/hi n/gờ, tôi kiểm tra điệu thoại của chồng thì thấy tin nhắn đã xóa sạch, chỉ còn vài cuộc gọi từ số lạ, gọi nhiều vào những đêm anh ở công trình.
Tôi thử gọi lại, giọng phụ nữ léo nhéo hỏi gấp gáp: “Anh sao rồi? Bị đánh đau lắm không? Em cũng không ngờ nó lại về lúc đó…” ![]()

Tai tôi ù đi, chiếc điện thoại trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn nhà. Giọng nói người phụ nữ đó vừa lo lắng, vừa có chút gì đó lén lút, sợ sệt. Câu nói “Em cũng không ngờ nó lại về lúc đó” như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tin tưởng bấy lâu nay của tôi dành cho chồng.
Tôi không lên tiếng, lặng lẽ cúp máy. Tim tôi đập loạn nhịp, lồng ngực thắt lại đau đớn. Hóa ra, vết thương trên cổ anh, những vết bầm tím trên vai và vết rách ở nách áo không phải do tai nạn công trình. Đó là dấu vết của một cuộc đánh ghen, một trận ẩu đả mà chồng tôi là kẻ bị bắt quả tang tại trận.
Tôi nhìn vào phòng ngủ, nơi anh đang nằm ngủ say sưa sau một đêm “vất vả”. Gương mặt hiền lành, chất phác hằng ngày giờ đây trong mắt tôi trở nên xa lạ và đáng sợ. Tôi cố giữ bình tĩnh, lục tìm trong túi xách công tác của anh – thứ mà bình thường tôi chẳng bao giờ chạm vào vì tôn trọng quyền riêng tư.
Dưới đáy túi, kẹp trong cuốn sổ tay kỹ thuật, là một tờ biên lai nhà nghỉ ở ngoại thành, ngày giờ trùng khớp với đêm anh bảo phải trực tăng ca ở công trường. Đau đớn hơn, tôi tìm thấy một chiếc khuyên tai bạc nhỏ xíu rơi vãi ở kẽ túi. Đó không phải đồ của tôi.
Sáng hôm sau, tôi vẫn nấu bữa sáng như bình thường. Khi anh ngồi vào bàn, định đưa tay lấy ly cà phê, tôi thong thả đặt tờ biên lai và chiếc khuyên tai lên bàn.
-
Vết thương ở cổ… là do chồng cô ấy gây ra đúng không anh? – Tôi hỏi, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng thấy kinh ngạc.
Anh khựng lại, chiếc thìa trong tay rơi xuống bát sứ vang lên tiếng “cạnh” khô khốc. Mặt anh biến sắc, từ tái mét sang tím tái. Anh lắp bắp định giải thích, nhưng tôi giơ tay ngăn lại:
-
Anh đừng nói thêm lời nào nữa. Em đã gọi lại cho số điện thoại đó rồi. Cô ấy lo cho anh lắm, còn hỏi anh bị đánh có đau không cơ mà.
Anh quỳ sụp xuống chân tôi, ôm lấy đầu gối tôi mà khóc lóc, thề thốt. Anh bảo đó chỉ là phút yếu lòng, rằng cô ta là người bán cơm gần công trình, anh bị cám dỗ… Anh nói những vết bầm trên vai là do chồng cô ta dùng gậy đánh khi bắt gặp hai người ở trong phòng trọ. Anh van xin tôi nghĩ đến đứa con nhỏ, nghĩ đến bao năm tình nghĩa.
Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, cảm thấy nực cười cho sự hy sinh của bản thân bấy lâu nay. Tôi nhịn ăn nhịn mặc, thức đêm trông con để anh yên tâm công tác, để rồi anh dùng thời gian và tiền bạc đó đi nuôi dưỡng một mối quan hệ nhơ nhớp.
Tôi lùi lại một bước, thoát khỏi vòng tay của anh.
-
Tình nghĩa? Khi anh nằm trong vòng tay người khác, anh có nghĩ đến tình nghĩa không? Khi anh để người ta đánh cho bầm dập rồi về nhà bắt tôi phải lo lắng, khóc lóc suốt đêm vì xót xa cho anh, anh có thấy mình tàn nhẫn không?
Tôi không gào thét, không đập phá. Tôi thu dọn hành lý của anh vào hai chiếc túi lớn, quăng ra khỏi cửa.
-
Anh đi đi. Hãy đến với người phụ nữ lo lắng cho anh ấy. Vết thương trên người anh có thể lành, nhưng vết thương trong lòng tôi thì mãi mãi không bao giờ. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi đến công ty anh sau.
Anh điên cuồng đập cửa, van xin, nhưng tôi đã khóa chặt lòng mình. Tôi vào phòng, ôm chặt lấy đứa con đang ngủ say. Nước mắt tôi chảy dài nhưng lòng tôi nhẹ bẫng. Tôi nhận ra rằng, thà đau một lần thật sâu còn hơn sống cả đời trong sự lừa dối hào nhoáng.
1 giờ sáng hôm trước tôi khóc vì thương chồng, còn 1 giờ sáng hôm nay, tôi thức để bắt đầu một cuộc đời mới – cuộc đời không có kẻ phản bội. Một người đàn ông có thể để vợ mình phải khóc vì lo lắng cho những vết sẹo do anh ta đi ngoại tình mà có, thì người đó không bao giờ xứng đáng có được sự tha thứ.